Sẽ thấy đại dương, vì tìm ra suối nguồn

Trong khi chấp bút giới thiệu nhà văn Bách Dương và tác phẩm của ông: “Người Trung Quốc xấu lậu,” Kim Chung Minh đã nêu ra mấy điểm thú vị, mà mình thích nhất, vì nó lôi cuốn mình đọc hết cuốn sách cùng một lúc, chậm rải, cẩn thận, và phấn khởi sau khi gấp sách lại:

Học tập chủ nghĩa cộng sản, và những thứ trong sách vở, dù có học thuộc làu chăng nữa cũng chỉ dễ dàng tạo ra một số “mọt sách và nhà khoác lác chủ nghĩa Cộng sản” mà thôi; Lê nin chế nhạo chua chát những kẻ tự mệnh danh là chuyên gia văn hóa giai cấp vô sản, đơm đặt văn hóa vô sản với tất cả những lời lếu láo. Ông viết: Nếu người Cộng sản không bằng vào sự dày công, nghiêm túc và vất vả, không hiểu rằng các sự vật đều cần đối mặt bằng thái độ phê phán, mà lại muốn dựa trên kết luận sẵn có của chủ nghĩa cộng sản dùng để khoe khoang, người cộng sản theo kiểu như vậy thì đáng thương vô cùng…

… Khi dẫn chứng về những kiến thức cơ bản của chủ nghĩa Marx mà mọi người đã quá quen thuộc thì trong màn hình ký ức của chúng ta lại hiện lên một cuộc rồi lại tiếp một cuộc vận động chính trị mang đặc trưng hủy hoại tri thức dưới sự chỉ đạo tư tưởng cánh “Tả”. Ðặc biệt là sự “thiêng liêng” đến cùng cực của cuộc Ðại cách mạng văn hóa và hoang đường hết cỡ của ba ngàn tám trăm ngày và đêm. Tự xưng là “đỉnh chóp” của Mác-Lê, và khai sáng “kỷ nguyên mới” cho văn hóa loài người, Ðại cách mạng Văn hóa đã không ngần ngại chà đạp vào nền văn minh nhân loại một cách ngang nhiên nhất, dã man nhất, và vô sỉ nhất, với chủ nghĩa Marx hoàn toàn trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Nó đã dồn đẩy nền kinh tế quốc dân nước ta đến bờ vực sụp đổ toàn diện. Cái đó ai cũng thấy và có con số để thống kê. Nó đã bẻ cong, vùi dập, giày xéo tinh thần, văn hóa, đạo đức, tâm lý của nhân dân ta đến mức không thể cân đong đo đếm, rất có thể phải trải qua một giai đoạn lịch sử nữa mới nhận thức được rõ nét đầy đủ hơn. – tr. 14

IMG_6049

Trở lại với tác giả Bách Dương, Kim Chung Minh nhận xét:

Bách Dương không phải là người Marxit. Người Trung Quốc xấu lậu của ông mang tính phiến diện rõ rệt. Tập sách này nêu ra những vấn đề sắc bén, nhưng chưa hẳn đã là sâu sắc; đáp án mà nó đem đến, cũng không hẳn là chính xác tất cả. Nhưng, Bách Dương đã đem các hiện tượng xấu xa mà người ta quen làm ngơ gom góp lại. Kiểm điểm một cách đau đớn, phê phán một cách vô tư nền văn hóa truyền thống Trung Quốc từ một góc độ đặc biệt, xâu chuỗi bằng cái nhan đề động trời hãi hùng Người Trung Quốc xấu lậu. Việc làm đó, với mỗi một người Trung Quốc lương tri, đều là một cú sốc tâm lý khủng khiếp. Bách Dương chủ yếu dựa theo sự quan sát đời sống, tập quán, tâm thế của bà con Ðài Loan, Hồng Kông, và người Hoa hải ngoại để viết. Ðối với người dân Trung Quốc vừa trải qua cuộc triệt phá tai biến suốt mười năm, giờ đang giốc sức cải cách mở cửa, mà còn bùi tai với những lời công kênh: dân tộc Trung Hoa vĩ đại đến mức… thì tập sách này chí ít cũng tăng thêm phần tham khảo ở một kênh khác hẳn, có thể khiến ta suy ngẫm, có thể lấy làm “Tấm gương tinh thần để soi xét bản thân mình” (Lời của Marx), giúp cho việc mổ xẻ bản thân, nhận thức bản thân, khích lệ chí khí phấn đấu, vươn lên… – tr.23

Một dẫn dụ sau đây, mình cho là then chốt của toàn bộ vấn đề mà nhà văn Bách Dương muốn nói trong tác phẩm của mình. Nó là cánh cửa mở để bước vào, đồng thời người đọc cũng nhận thấy là một lối ra, cần làm trước:

Bao nhiêu năm qua, tôi mong muốn viết một cuốn sách, tên là Người Trung Quốc xấu lậu. Tôi còn nhớ ở Mỹ có một cuốn Người Mỹ xấu lậu, khi viết xong, quốc vụ viện Mỹ đã lấy nó làm tài liệu tham khảo cho hành động thực tiễn của họ. Người Nhật cũng viết một cuốn Người Nhật xấu lậu, tác giả là đại sứ trú tại Achentina, nhưng ngài đã bị cách chức. Có lẽ đó chính là sự khác nhau giữa phương Ðông và phương Tây… – tr.25

Và, trước khi chấm dứt phần giới thiệu tác phẩm và tác giả Bách Dương, Kim Chung Minh cũng nhắc đến điều mà Marx đã từng coi những ấn phẩm tự do là:

Sự sám hối công khai ngay trước mặt của dân chúng, mà lại thú nhận chân thành, mọi người đều biết, là có cơ may được cứu – (Biện luận của Hội đồng tỉnh Layen khóa sáu). – tr.24

Quả thật đây là điều khôi hài, vì qua đó chúng ta rút ra được điều gì? Cho tới nay, sử dụng bộ máy tuyên truyền, người cộng sản chỉ nói mà không làm! Hoặc giả  trống đánh xuôi kèn thổi ngược!

Song, mình vẫn tin tưởng còn người lương tri, và ai cũng có chung một niềm ước mơ như Kim Chung Minh nói:

Xuất phát từ lòng nhiệt thành yêu nước, yêu dân tộc, công khai thừa nhận, vô tư phê phán tính xấu gốc rễ quốc dân, chí ít trong một mức độ nào đó có thể nhìn thấy lòng tự ti dân tộc, nhìn thấy ánh sáng của hy vọng. – tr.24

Vâng, mình vẫn cứ hy vọng, vì có một câu danh ngôn rằng, chúng ta tin tưởng sẽ tìm thấy đại dương, khi nhìn ra suối nguồn (William Arthur Ward)

18 tháng Mười, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

* Hình: Tác phẩm Người Trung Quốc Xấu Lậu, của tác giả: Bách Dương, Nữ Lang Trung dịch. nxb Giấy Vụn

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.