Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Chỗ này không thể nói lý. Hồi xảy ra vụ 9/11, ai cũng ức. Nhưng không phải sau đó gặp người Trung Ðông thì mình đâm ra không ưa, dù thái độ dè chừng vẫn là điều dễ hiểu. Nhất là mỗi lần có dịp đi đâu đó, bằng phi cơ. Cái lúc hai tòa nhà World Trade sụp xuống trên màn hình tv, tôi … Đọc tiếp Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Khi nhà báo khóc!

Ảnh chụp anh Vũ Ánh, lúc đang khóc…! (hình Uyên Nguyên)   Có lúc thấy quanh mình quạnh hiu lắm! Bạn bè đâu đó, trong cơn cuồng nộ cuộc đời, mỗi đứa một góc riêng buồn vui không tiên liệu được. Nên ta cũng không trông đợi có tiếng vọng lại, dù chỉ một lời an ủi, mà có khi sự an ủi sẽ làm mình đau rát … Đọc tiếp Khi nhà báo khóc!

Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Chiều nghe ánh sét cuối ngày… 1. Anh nằm xuống, quá đột ngột! Vì trước đó không có dấu hiệu tật bịnh. Chiều hôm qua ngồi với anh Ngô Văn Quy ở hàng hiên Royal, thì anh Lê Giang Trần gọi điện thoại báo tin. Trong lúc nói chuyện với anh, tôi vói sang nói lớn để anh Quy nghe được: “Anh Vũ Ánh mất rồi!” … Đọc tiếp Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Mặt trái của kỷ lục Guinness “chùa to”

Hình: Phật tử Việt Nam   Tôi là một Phật tử, nhưng ai đó vừa khoe Việt Nam khánh thành chùa có ngôi chánh điện lớn nhất, đạt kỷ lục Guinness. Chợt thấy buồn! Trộm nghĩ, một cô thí sinh đi thi hoa hậu, người ta không chỉ xét về cái đẹp bề ngoài mà thôi. Guinness trong ý nghĩa này, ghi nhận cái “nhất,” cũng chẳng … Đọc tiếp Mặt trái của kỷ lục Guinness “chùa to”

Việt Nam: Thời gì, một lớp phản kháng, một lớp nổi loạn?

Không phải lâu lâu, mà rất thường xuyên, tôi đọc phải những tựa báo kiểu này: “cư dân mạng phẫn nộ…” Ví dụ: 1. Cư dân mạng phẫn nộ khi tìm ra Facebook của bảo mẫu đày đọa trẻ 2. Dân mạng phẫn nộ clip chồng đánh vợ dã man giữa đường 3. Thầy giáo tát học sinh thủng màng nhĩ, dân mạng phẫn nộ … Đọc tiếp Việt Nam: Thời gì, một lớp phản kháng, một lớp nổi loạn?

Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

1. “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…,” nhưng những bản tin buổi sáng dễ khiến mình vui được như lời họ Trịnh nói. Xa xa đã nghe vọng tiếng bom đạn, những kẻ hiếu chiến đang chuẩn bị cho một cuộc tàn sát, nhân loại hâm hấp lên cơn sốt. Dù mỗi dân tộc có khác, vẫn máu cùng đỏ và nước mắt mặn. 2. Buổi sáng chú Phước … Đọc tiếp Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…