Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

1.
Anh nằm xuống, quá đột ngột! Vì trước đó không có dấu hiệu tật bịnh.

Chiều hôm qua ngồi với anh Ngô Văn Quy ở hàng hiên Royal, thì anh Lê Giang Trần gọi điện thoại báo tin. Trong lúc nói chuyện với anh, tôi vói sang nói lớn để anh Quy nghe được: “Anh Vũ Ánh mất rồi!”

Quy chưng hửng, ngã người ra sau thành ghế, thốt thành tiếng. Rồi bất chợt nhớ việc cần phải làm, anh vồ lấy điện thoại trên bàn gọi cho em gái, chị Ngô Ánh Tuyết. Ðầu dây im bặt, vọng lại chỉ có tiếng máy ghi lời nhắn. Mãi hơn mười lăm phút sau, cô cháu gái mới gọi lại, anh Quy vừa nói chuyện với cháu, vừa té chạy ra xe…

Nửa tiếng sau chú Huy Phương hay tin, cũng gọi đến hỏi. Rồi trước lúc cúp máy, chú nói như thể than thân: “Ổng đi sao mà sướng quá. Chẳng bệnh tật đau đớn gì”

2.
Khuya, tôi ôm gối chăn ra sofa nằm, băn khoăn. Có thật Anh đi như vậy là sướng? Người có trách nhiệm chẳng bao giờ bỏ lại đồng đội, như Anh chưa bao giờ rời bỏ ngòi bút, dù có lúc buộc phải rời bàn viết.

Người ta cứ tưởng dứt được bút mực đi, bàn viết đi, thì thằng nhà báo, nhà văn, thi sĩ không làm được gì nữa. Nhưng sự thật không phải vậy. Người ta có thể mất một ngày, một tháng, một năm để dẹp hết những tờ báo, bắt hết những người cầm bút, trói hết họ lại. Nhưng khiến thằng nhà báo, nhà văn, nhà thơ khuất phục ngồi yên, thì không dễ. Ngay như lúc anh vừa xuôi tay, là biết đâu, người ta hiểu nhà báo phải già, phải chết. Nhưng giá trị ngòi bút lướt dài trên trường lịch sử. Không ít anh em trẻ làm báo, và cả những người từng gần gũi với Anh, đang nhớ và nhắc lại giá trị bất biến: không ai có quyền thiết lập một chế độ kiểm duyệt, dù là vô hình, đối với truyền thông báo chí ở Hoa Kỳ, có thể hiểu là ở bất cứ nơi đâu. Làm báo, mà khiến người ta nhớ kỹ những điều mình viết, thì không chỉ đơn giản là làm báo.

Trong những cuộc nói chuyện với một vài bạn đồng nghiệp cũ trước 1975, nay vẫn còn theo đuổi chút đỉnh việc viết lách thì được biết mối quan tâm chính của họ vẫn là “giới báo chí và truyền thông Việt ngữ liệu đã vận dụng được hiệu quả Ðệ Nhất Tu Chánh Án bảo vệ quyền tự do ngôn luận hay chưa” Họ cho rằng, báo chí và truyền thông Việt ngữ trong lúc này không thể xa rời được đạo luật trên như thời gian cách đây mười mấy năm. Chính đạo luật này giúp báo chí Việt ngữ sống còn và củng cố thêm sức mạnh. “Chúng ta không thể làm gì được cho nền dân chủ và tự do ngôn luận cho Việt Nam nếu như chính thúng ta không biết thừa hưởng được sức mạnh tuyệt vời ấy mà những thế hệ trước ở Mỹ đã dày công xây dựng. – Vũ Huy Thục (Vũ Ánh), Thư Ký Tòa Soạn Báo Người Việt – Về Buổi Khai Mạc Ðại Hội Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại, 2003.

3.
Nói Anh làm báo giỏi, vẫn chưa đủ. Nói Anh chống cộng cũng không đúng. Anh chống mọi thứ bất công trên cuộc đời này. Anh đứng về lẽ phải, chịu đọa vì lẽ phải.

Học viết báo như Anh, rất dễ. Nhưng học cho hết tinh thần trách nhiệm, cái đức nhẫn nhục, buông xả của Anh, tôi tin, đó mới là điều làm nên nhân cách của Nhà Báo Vũ Ánh.

Chốn bụi, Little Sài Gòn, 14 tháng Ba, 2014. Kính tiễn nhà báo Vũ Ánh (1941-2014), một bậc thầy.

UYÊN NGUYÊN

 

Vài dòng về nhà báo Vũ Ánh – Tên thật là Vũ Ánh, sinh năm 1941, còn có bút hiệu khác là Vũ Huy Thục. Trước năm 1975, từ 1964 phục vụ tại Hệ Thống Truyền Thanh Quốc Gia đến sáng ngày 30-4-1975, với các chức vụ: phóng viên mặt trận 7 năm, rồi trưởng phòng Bình Luận, Chánh Sự Vụ Sở Thời sự Quốc tế và Quốc nội cho đến 10 giờ sáng 30-4-1975. Ngoài ra, tác giả còn cộng tác với các nhật báo Dân Ý, Báo Đen và Sóng Thần vào những năm chiến tranh.Sau 30-4-1975, đi tù cải tạo dưới chế độ Cộng sản 13 năm, trong thời gian này bị nằm “chuồng cọp” mất 5 năm liên tiếp vì chống lại chế độ lao tù và ấn hành tờ Hợp Đoàn (báo chui trong trại giam). Được thả về gia đình với 5 năm quản chế, mưu sinh bằng lao động chân tay cho đến khi được định cư ở Mỹ theo diện HO năm 1992.Sang Mỹ, tác giả trở lại nghề báo và truyền thông: Nhật báo Viễn Đông Kinh Tế Thời Báo (TTK), Nhật Báo Người Việt (TTK và Chủ Bút), cộng tác với nhật báo Việt Herald. Đồng sáng lập đài Văn Nghệ Truyền Thanh (VNTT), Việt Nam California Radio (VNCR) và làm việc ở đó 10 năm, cộng tác với Đài Truyền Hình SBTN, hiện cộng tác với Tuần báo Sống, trong vai trò Cố vấn Biên tập. (Trích Diễn Ðàn Thế Kỷ)

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Tưởng niệm, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: