Hạt muối chưa tan…

Hơn một giờ lái xe, “Tương Tri” một tấm lòng văn chương, Chị mang xuống cho một giỏ quà. Tựa của hai tác phẩm kéo sệt mình về một nơi chốn vừa thương, vừa buồn!

“Bài Hoan Ca ở A38” của ChuTrầm Nguyên Minh và, “Bãi Vàng, Ðá Quý, Trầm Hương” của tác giả Nguyễn Trí.

Cứ đọc ở đâu, nhắc đến “Trầm hương” là tự khắc thấy lòng thơm n(h)ức một cõi Nhà. Xin mượn chữ của Tuấn Khanh gởi theo người đã khuất. Khuất mà không bao giờ mất: CHU TRẦM NGUYÊN MINH.

Ngày 4 tháng Năm, 2014
UYÊN NGUYÊN

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.