Cho đến bây giờ, tôi không biết Nội làm sao, chỉ biết Nội lát mỏng cùi bắp chuối, ướp với xả và gia vị gì đó, rồi đem nướng. Mùi thịt nướng xông thơm khắp nhà. Thời thiếu thốn miếng ăn cái mặc, tưởng được ăn như thế là sang cả lắm rồi! Lần nào cũng vậy, thân già lặn lội từ Nha Trang vào Sàigòn thăm cháu, Nội chỉ vui với chút đó cho cháu, con. Nội mất, bây giờ mỗi khi nhìn thấy bụi chuối, là nhớ Nội nhiều!
Ngày mẹ dắt hai anh em lên chùa trốn tạm, đợi đón tàu tìm Bố, tôi nhớ mình còn mặc chiếc quần pyrama thủng đáy chưa thay kịp. Ba mẹ con xuôi về quê ngoại, tạm ngủ nhờ vài ngày trong nhà bà con ở Xóm Bóng, nhà sống bằng nghề dệt chiếu. Ở đó mỗi buổi cơm, nhìn ra sân, tôi nhớ có vườn thanh long đỏ au. Mùi hương của hạt gạo trắng vừa chín tới, chan muỗng xì dầu dầm ớt cay. Hồi đó ăn không khóc, mà bây giờ ăn được như thế, sao lại thấy nghẹn ngào!
Hơn một phần tư thế kỷ, tôi không nguôi quên những mùa trái trổ quê nhà, trổ len vào vùng ký ức đã đầy thương tích!
Ngày 7 tháng Sáu, 2015
UYÊN NGUYÊN