Không đề I

Em ạ, đành rằng anh cũng như người người, sợ chết! Cái chết nào cũng đẫm nước mắt. Nhưng trước khi sự chết đến với chính mình. Anh sợ trải qua khoảnh khắc lâm chung của người thân. Từ trải nghiệm đó, lập lại nhiều lần trong đời, sự chết vốn không còn là nỗi lo sợ to tát đối với anh nữa. Duy còn một sự chết lớn hơn, làm anh sợ, đó là một khi tình yêu của anh mỗi ngày hao hụt giữa trần gian thế eo sèo… Sự chết không phải là nỗi sợ đối với anh, mà chính hôm nay anh đang sống, anh sợ mình đánh mất tình yêu. Nhưng tình yêu không phải là màu đỏ hay màu vàng, là thẩm bầm huyết dụ hay xanh ngắt màu lá. Tình yêu trong mắt anh, là khoảnh khắc hai nụ hoa vừa chạm vào nhau, rồi đẩy xa ra, một chút thôi, để còn nhìn thấy nhau, còn giữ nhau được. Một làn gió vừa thổi qua, cơn mưa rớt hạt mang theo bụi phấn thấm vào đất, chờ hồi sinh mầm mới. Người ta quen nhìn thấy mọi thứ trổ trên cành, mà không nhớ Ðất nuôi mình lớn. Anh hiểu do đâu anh biết yêu thương!

Ngày 11 tháng Sáu, 2015
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Độc thoại

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: