Trần Tiến Dũng: Cái chết oan của một thiếu niên và khu vực tùy tiện xét lại luật pháp

Một bài viết súc tích của nhà thơ Trần Tiến Dũng, như tiếng gõ cửa đến từng ngôi nhà của các nhà lãnh đạo Việt Nam, dường như quá hạnh phúc nên quên mất xã hội mà mình cai trị đang ở tình trạng như thế nào. – Tuấn Khanh

10391660_1054056249342_4584_nQuốc hội Việt Nam hôm 28/11/2014 thông qua Nghị quyết phê chuẩn Công ước của Liên Hiệp Quốc về chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người.

Không có con số thống kê đầy đủ nào về các trường hợp, nạn nhân bị nhục hình, oan sai, ở các cơ quan chấp pháp Việt Nam. Vì sao? Việc trong khu vực cấm hay là luật pháp hiện hành có khu vực đặc quyền tùy tiện xét lại.

Mỗi công dân Việt lúc này dù nói ra hay không nói ra vẫn ngầm hiểu là số phận của họ trước luật pháp chế độ tùy thuộc vào cái gọi là xin cho thông cảm và chạy án với cán bộ chấp pháp chớ không phải chiếu theo các điều khoản có tính nguyên tắc của văn bản luật.

Tất nhiên cái khoản ngầm hiểu đó thuộc về những công dân thấp cổ bé mệng, còn khu vực đặc quyền sẽ có biên độ xét lại luật pháp vô biên hơn.

Từ việc người thiếu niên Đổ Đăng Dư, 17 tuổi, bị bạo hành ở khu tạm giam công an huyện Chương Mỹ, Hà Nội dẫn đến tử vong đã cho thấy thêm một khoản tùy tiện xét lại luật pháp nữa về số tuổi chấp hành luật pháp của một công dân.

Có người nói nửa đùa nửa thật là nếu một đứa trẻ tuổi tiểu học không may rơi vào khu vực tùy tiện xét lại luật pháp thì cũng chưa biết được nó có số phận ra sao?

Tôi không là luật sư nên không hiểu các án lệ trong nước và thế giới đối chiếu để bàn về tội hình của những ai chịu trách nhiệm về cái cái chết trong trại tạm giam của anh Đỗ Đăng Dư.

Nhưng tôi có thể chia sẻ: Anh là nạn nhân của sự thiếu trách nhiệm trong thi hành luật pháp. Bởi nếu anh sinh ra ở quốc gia luật pháp văn minh hoặc ngay cả khi anh vẫn mang quốc tịch Việt Nam nhưng ở thởi điểm khác, chế độ khác thì ở trại giáo dưỡng thanh thiếu niên, “tội” ăn cắp tiền ở tuổi vị thành niên của anh sẽ được luật pháp giáo dục để anh trưởng thành, chớ không phải gây ra cái chết như một bản án tử.

Vừa qua, vụ 5 cán bộ công an dùng nhục hình làm chết người, ngày 15.4, TAND tỉnh Phú Yên tuyên án sơ thẩm lần 2. Với mức hình phạt đã tuyên cho các bị cáo, dư luận cho rằng, đây là một bản án có lợi cho bên bị. Còn tôi, cho rằng, nếu thành một án lệ nghiêm khắc hơn, bài học luật pháp đó, có khi, giúp anh Đổ Đăng Dư khỏi có cái chết oan cũng như ngăn ngừa những trường hợp khác mà ai cũng tin sẽ còn tiếp tục xảy ra.

Tôi có ảo tưởng quá không? Tự tôi thấy rằng mình đúng là không đến nỗi ảo tưởng như là kẻ mơ mộng lớ ngớ.

Nếu tôi thực tế hơn, tôi nên hiểu một điều là trong bất cứ một chế độ độc tài nào cũng luôn có nhóm “công dân ưu tú” luôn ở trên luật pháp. Tôi lại càng hiểu hơn rằng nếu nhóm thiểu số có quyền lực hơn luật pháp đó, cho phép hoặc làm ngơ cho số đông cận lân, cận thân, cận quyền cái đặc quyền mở rộng không giới hạn khu vực tùy tiện xét lại luật pháp. Khi đó, “luật pháp” của họ không còn là văn bản luật pháp mà chỉ là mớ giấy lộn và lúc đó, điều gì sẽ xảy ra trước những bản án oan sai, nhục hình ép cung… chất chồng như núi?

Con người không thể sống thiếu luật pháp. Hẳn nhiên vì một nền luật pháp công minh đích thực sẽ là động lực đấu tranh không gì có thể khuất phục.

14/10/2015
Trần Tiến Dũng 

* Chân dung Nhà thơ Trần Tiến Dũng (hình: Giang Đông Du)

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: