Hoàng Long – Thời gian

IMG_2560Hình minh họa của Uyên Nguyên

Liên tục những mất mát của làng văn nghệ năm qua khiến ta phải tự hỏi mình phải chăng thời gian là huyễn ảnh? Một truyện cực ngắn mới viết về cách nhìn về thời gian theo quan điểm Phật Giáo do người viết cảm nhận, dành tặng anh Trần Triết, Đình Nguyên và bạn Nguyễn Xàm.

THỜI GIAN

Tặng anh Trần Triết, Đình Nguyên và bạn Nguyễn Xàm

Khi nhìn những mất mát liên tục bủa vây xung quanh, anh mới thấy thời gian đúng là huyễn ảnh. Không, thời gian đúng là con ác ma quái quỉ, thích chơi trò trốn tìm, lật mặt nạ và xáo trộn tâm trí người ta. Đầu tiên là trò trốn tìm. Thời gian băng mắt ta khiến ta phải đi tìm kiếm chính mình trong những đêm khuya khoắt, qua những chông gai cuộc đời, qua bao nhiêu những bến bờ xa lạ để rồi thấy rằng đáng ra chẳng cần phải kiếm tìm gì nữa, tự chính minh đã đủ đầy biết bao nhiêu. Trò này khiến người chơi cay đắng quá nhưng phần thưởng mang đến sự bình yên. Trò lật mặt nạ mới gây kích thích và choáng váng. Đầu tiên có những con người xuất hiện với những gương mặt vô cùng đẹp đẽ đóng vai trò như thầy, như bạn như tình nhân ta và có những kẻ với khuôn mặt khinh khỉnh lạnh lùng như xa cách cả thế giới. Nhưng rồi sao? Chỉ cần năm năm, chậm nhất là mười năm, quyền lực của thời gian đã chơi trò thay chúa đổi ngôi đến choáng váng ngỡ ngàng. Cái người lúc nào cũng có vẻ hiền lành, nâng đỡ ta hiện nguyên hình là tên ngụy quân tử, cố gắng đánh lừa niềm tin của ta để trục lợi riêng mình, không bao giờ quan tâm đến xương máu người khác đổ xuống. Kẻ lúc nào cũng đạo cao đức trọng lên mặt dạy đời một sớm mai trở thành tên tiểu nhân đê tiện, tìm đủ mọi cách hạ nhục ta vì tự ti, vì cảm thấy mình thua kém kẻ khác, vì cảm thấy ta đã giành mất miếng cơm ăn của hắn ta. Còn những kẻ lạnh lùng khinh khỉnh thực ra lại là người đàng hoàng, không chơi trò đâm dao sau lưng, có thể kết thành tri kỉ. Bởi vậy tại sao người xưa khuyên nhủ muốn biết người phải chờ đợi, phải cần thời gian. Nhưng cái điều anh khâm phục nhất đối với con quỷ thời gian là trò chơi xáo trộn tâm trí con người. Ngồi bình yên ngẫm lại, anh thấy thời gian đúng là ảo ảnh, một thứ bùa mê. Đâu phải càng lâu thì càng xa cách. Có nhiều chuyện mới xảy ra hôm qua anh đã quên mất, có những ký ức hai mươi năm xưa vẫn nhớ như in tận đáy lòng. Thời gian không chữa lành vết thương đâu, nó chỉ xoa dịu và làm ta chấp nhận phần nào. Có những người ta gặp hàng ngày mà không hề nhớ, không hề quan tâm và có những bóng hình thoáng gặp mười năm trước, nhắm mắt lại vẫn thấy như vừa hôm qua. Nếu không cẩn thận với con quỷ thời gian, ta sẽ quên mất dòng chảy của hiện hữu, chập chờn đi giữa hai bờ tỉnh mê. Luôn luôn phải nhớ rằng thời gian không có thực, nó chỉ là ảo ảnh do tâm thức dựng nên. Cuối cùng chỉ có duy nhất hiện tại. Trong giây phút này, khi nhấp chén trà nóng trong căn nhà nhỏ lưng đồi, nhìn khói sương mờ giăng trên triền dốc, anh chẳng thấy con ác ma thời gian đâu cả. Chỉ có quá khứ, hiện tại, tương lai hội tụ vào trong chén trà và phút giây bây giờ là thiên thu vĩnh cửu.

Sài Gòn, ngày 9/1/2016
Hoàng Long

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: