Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Mỗi sớm mai em là…

Bình yên một thoáng cho tim mềm (Bình Yên, ca sĩ Trần Thu Hà)  Em ạ có nhiều điều thật giản dị buổi sáng nhìn em em mỉm cười chiếc răng sáng lên màu hạnh phúc màu son môi ửng chút hồng hồng hồng như đôi má em nũng nịu để lòng anh chợt dồn giã vui em ạ, mỗi sớm mai em hãy là điều … Đọc tiếp Mỗi sớm mai em là…

Sợ mai tình vụt mất

  1. Em huyền ảo dung nhan buổi sáng cười nụ lịm hồn anh màu tím tím hoa cà chao ôi là nhớ lọ mực học trò không đủ viết bài thư tình ướp vào trang vở tay trao run run, sợ mai tình vụt mất! 2. Em tinh khôi nở nụ cười buổi sáng trời trong như áo trắng học trò em thay thành áo cưới … Đọc tiếp Sợ mai tình vụt mất

Như vầng trăng đã bạc

1. Chị đã định từ hồi tết Tây, rồi sang tết Việt. Chị em tuy vài bận gặp gỡ, nhưng không nhớ ra chút ân tình còn giữ sâu dưới đáy lòng, chưa trao. Sáng nay, Chị đến. 2. Món quà của Chị vì vậy, như một định mệnh vẽ ra từ bàn tay người họa sĩ, cũng thăng trầm như biển tràn xóa màu sóng, trôi lãng du … Đọc tiếp Như vầng trăng đã bạc

Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Với họa sĩ Rừng, Ðình Nguyên và Nguyễn Cao Nam Trân   Em lặng lẽ trong vườn Xuân muôn hoa rực rỡ cớ sao rung động hồn anh. Em gom hết nắng Xuân về may áo lụa mỏng. Buổi trưa trong rừng, cơn gió thiu thiu buồn ngủ không muốn bay đi và anh chỉ muốn làm ẩn sĩ bỏ suốt mùa thi khoa bảng chẳng thèm điện … Đọc tiếp Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Xuân em dựng nét Thần Phù

Lênh đênh qua cửa Thần Phù, Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm. (Ca dao Việt Nam)  Em ửng hồng đôi má nhụy vàng run run con ong đậu bay chui rút vào thân làm mật. Màu Xuân dâng lên phơi phới em trút bỏ xiêm y bodyart con ong dựng nét Thần Phù anh lênh đênh chìm nổi… Tháng Hai, 2013 UYÊN NGUYÊN    Đọc tiếp Xuân em dựng nét Thần Phù

Khi yêu, đâu cần định nghĩa

Tình nhân, tượng ở nhà họa sĩ Rừng   1. Hôm nay ngày ‘Tình Nhân,’ bàn đến chủ đề tình yêu với kinh nghiệm bản thân, chỉ khiến bạn đọc biết mình dại. Mà đố, mấy ai không từng dại, hoặc sẽ dại, dại nhiều lần, vì yêu! Mà thiệt, dự báo của Mẹ, ‘từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người;’ Mi, chết vì dại gái! Nên tôi … Đọc tiếp Khi yêu, đâu cần định nghĩa

Bơi giữa mênh mông

 Kỷ niệm với nhà báo Lê Thụy   1. Ðang lui cui sắp hành lý vào tủ cho gọn, bỗng có tiếng hỏi: Ủa, cậu đó à!? Giật mình xoay người, tôi kịp nhận ra dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn vàng treo trên đầu giường phả xuống, đủ cho một người nằm đọc sách, chú Lê Thụy ngồi nhỏm dậy,  trên tay cầm … Đọc tiếp Bơi giữa mênh mông

Sợ sẽ nhớ mùi hương nếp gạo

  Trước Tết hai tuần, những chiếc bánh em tự tay gói rồi gởi người mang về Cali, thành thử ra đến nay, thức ăn chính mỗi ngày là bánh Tét. Hồi nhỏ đi học, nói ‘ăn bánh Tét’ là sợ, ví như bị thầy cô giáo đánh đòn! Em tỉ mỉ cắt thành lát nhỏ, gói lại từng cặp đặt trong cái thố nhựa, rồi không quên … Đọc tiếp Sợ sẽ nhớ mùi hương nếp gạo

Nón lá che trưa

mãi lạc mất một mùa Xuân…   1. Ai mang những chiếc nón lá treo lên không, tôi đứng chìm trong tiếng chuông gió. Buổi trưa nắng đổ rát hai ngươi! Ai mang tình tôi treo lên nhành cây lạ, mùa Xuân chưa bao giờ kết hoa. Pháo nổ ran trời biệt xứ! 2. Chiếc nón lá Mẹ đội ngày xưa không qua hết một mùa, lỗ chỗ rách bươm nắng … Đọc tiếp Nón lá che trưa

Lòng mình đôi khi rất mọn!

 lòng nào như suối cạn… (Hoàng Quốc Bảo)   1. Lúc dọn về đây, cây đào bên nhà đã cao lớn, hàng năm vẫn trổ hoa rực rỡ. Nhưng có điều tôi vẫn nghĩ nó là giống cây tự nuôi lớn và tự kết hoa vào mỗi mùa Xuân. Cây đào mọc giữa khoảng sân nhà tôi và nhà hàng xóm, mà trong thâm tâm, tôi … Đọc tiếp Lòng mình đôi khi rất mọn!

Uyên Nguyên: Phạm Duy, ‘Nhất nhất trùng trùng, nhưng cũng là không’

Nhạc sĩ Phạm Duy (Ảnh: internet) 1. Trời vẫn hành cơn mưa suốt mấy ngày nay. Buổi sáng không có tiếng hót của bầy se sẻ sau vườn như thường lệ. Có lẽ chúng cũng đi tìm một nơi ẩn trú khác, xa hẳn xứ kinh động. Buổi sáng nằm lười trên giường, vói tay cầm chiếc điện thoại đọc mẩu tin nhắn trên facebook … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phạm Duy, ‘Nhất nhất trùng trùng, nhưng cũng là không’

Tìm thơ trong nụ hoa lay

‘Tìm thơ trong tiếng nói*’ của hoa cỏ lá cành của đường bay nẻ nứt thời gian chạy rong suốt tuổi ngày ngày êm xuôi bóng nắng. Em lung linh tươi xinh hiền hậu dẫu sau cùng dung nhan tàn tạ cũng chẳng hề ức hiếp anh điều buồn khổ vì anh luôn thấy em lộng lẫy giữa muôn hoa vẻ đẹp thoát thai thành Thánh Nữ… Uyên Nguyên 18.01.2013   * Tựa … Đọc tiếp Tìm thơ trong nụ hoa lay

Sống kêu oan mà chết cũng oan…

  Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng … Đọc tiếp Sống kêu oan mà chết cũng oan…

Văn hiền như người

  Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê  hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người