Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

1. Mỗi người đèo một cõi riêng cõi yêu, cõi mộng, cõi ưu phiền trầm luân tôi vào cõi nhớ từ ngày em quay bước. Dở dang! 2. Cõi tôi lay lắt, dặt dìu cõi tôi khuất bóng, cõi gần, xa cõi tôi hạn hữu, bao la cõi tôi ngắn ngủi chờ giờ vong thân 3. Cõi tôi trùng, lấp nghiệt oan trăm năm vay trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

Thuở, lòng người hoang dã

“Văn chương thi phú thời nay, nếu không nhắc đến nỗi đau của đất nước, dân tộc mình, thì còn gì để nói” – nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, California, USA. 1. Bỗng dưng có một điều gì đó ngoay ngoáy, sâu trong đáy lòng, thôi thúc mình liên tưởng đến những sự kiện Việt Nam, từ xa xăm ngút ngàn trong … Đọc tiếp Thuở, lòng người hoang dã

Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Để giữ lại một đêm gần Xuân ở quán Chợt Nhớ với các anh Quân, Định, Kiện,và các bạn Huy, Hải, Dung, Yến   1. Ngồi đây chợt nhớ, chợt quên chợt thương, chợt ghét, chợt buồn, chợt vui chợt đi, đứng, ngồi chợt huyên thuyên nói, chợt thinh lặng nhìn chợt dang tay rộng, oải mình chợt vươn vai dậy giãy, đau chợt nghe … Đọc tiếp Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Tháng 6, Mẹ từ Cali hối hả về quê, nhưng vẫn không kịp nhìn mặt Dì Lễ thêm lần nào nữa, trước giờ Dì nhắm mắt. Ngày đưa tang, Mẹ đứng cạnh kim quan của em, khóc rõ thành tiếng! Dì xuất gia trước năm 1975, nên kể từ dạo đó, Ông Ngoại căn dặn trong nhà không một ai được gọi bằng “Dì” nữa, mà phải giữ phép xưng bằng … Đọc tiếp Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Đi trên mây!

Cuộc rong chơi ngắn ngày, nhưng thú vị. Người ta quở: ‘sao cứ đi trên mây?’ Thì đây, ở tầm cao, im bóng loài người, trời đất rộng bao dung, mở ra một bờ cõi yên lành. Người quở: ‘sao cứ đi trên mây?’ Thì đây, ‘nhìn xuống’, không phải trong nhiều ý nghĩa, vẫn tốt hơn những lúc chỉ biết, ‘nhìn lên’ hoặc, ở tầm mình … Đọc tiếp Đi trên mây!

Có con chim xếp cánh về đậu

Ảnh tình cờ 23/12/2011: Mỗi chiều tan sở, lái xe ngang qua khúc đường này, nắng sầu chênh chếch tạt hình cây xõa bóng nghiêng trên mấy bờ tường bệch bạc. Trời mùa đông ngất tạnh khẳng khiu trơ cành, chỉ sót lại dăm tờ lá mục du dương với gió, và chiều nay có con chim xếp cánh về đậu! Đọc tiếp Có con chim xếp cánh về đậu

Đường đi phía trước ngắn, lùi hơn

Cho Nguyên Việt và Uyên Nguyên… Bố đã thấy được rồi đường đi phía trước ngắn, lùi hơn sau lưng còn lại mấy tuổi nhìn các con đắp đổi lớn thêm. Bố đã hiểu được rồi phút trùng phùng chắc gì vui!? cứ để con bước vào ngày mới đẹp, lạ trong muôn mắt người. Bố đã biết được rồi đất trời rất đỗi bao … Đọc tiếp Đường đi phía trước ngắn, lùi hơn

Thắp Xuân

1. Châm một ấm trà sen xứ Huế, giữa khuya ngồi lặng. Từ hôm dọn về đây, Mẹ gói theo cho mấy loại trà, mà không quên dặn loại trà này là ngon nhất. Cuộc sống trôi nổi từng khi, hôm nay bỗng thèm những giây phút tĩnh lặng, lại nhớ đến mấy gói trà cất lâu trong ngăn tủ, và nhớ cả mùi hương … Đọc tiếp Thắp Xuân

Có khốn nạn không chứ!?

Cho thằng bạn nối khố, Nguyễn Thanh Tâm   Chán chê!   1. Ngày mai nó đi xa, bỏ Cali này đến lập nghiệp ở một nơi khác, có nghĩa Cali đã không còn là miền đất lành để nó ở lại nên, nó nôn nóng bỏ đi từ lâu, thấy rõ!   Hôm đưa vợ chồng nó ra xe sau buổi tiệc chia tay ở … Đọc tiếp Có khốn nạn không chứ!?

Bóng thinh không

‘Mót,’ là mượn cái chữ xềnh xàng của Tư, để trình làng bộ ảnh cho Nguyên Việt*. Chụp ảnh như cách ‘mót’ thời gian, thường đã hiếm hoi hơn, lúc mình lao theo cuộc sinh nhai… ‘Mót’ thời gian, còn có nghĩa là mong giữ chút kỷ niệm, mà ngay lúc mình vừa bắt chụp được bóng, thoắt đã thành dĩ vãng…  ‘Mót ảnh’, cũng là cách … Đọc tiếp Bóng thinh không

Buồn quanh một chỗ bạn nằm

1. Tiết trời tháng Năm tân toan như muốn đổi mùa, cái nắng trưa gay gắt đổ xuống lồng phố Bolsa hậm hực. Tôi sắp xếp mấy công việc của văn phòng xong đâu đó rồi ra về thật sớm, cốt ghé ngang thăm chỗ bạn nằm. Năm nay cũng vừa đúng 5 năm. Thằng Nghi, cậu con trai độc nhất của gia đình cô chú Vượng, … Đọc tiếp Buồn quanh một chỗ bạn nằm

Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Mùa Thu biển cũng vàng như lá chiều loang lên bãi tiếng sóng thầm con chim đứng soi hình bóng nắng tôi đứng soi tình đã gió bay! Một chiều Thu nắng chìm đáy biển bãi hoang vu mây kéo tràn bờ thuyền xa chấp chới buồm căng gió níu tà dương vạt sóng mê hồn. Tôi đứng soi tình tôi đã chìm vớt lên chỉ  thêm niềm cô liêu… mơ hóa thân làm … Đọc tiếp Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy câu thơ này của … Đọc tiếp Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Uyên Nguyên: Đêm Âm Vang Tiếng Mưa Rơi…

1. Nửa khuya, tôi mở cửa sổ cho tiếng mưa rơi vọng vào trong căn phòng bé nhỏ, nơi tôi thường một mình hằng đêm mơ mộng, thơ thẩn, đăm chiêu và có lúc trở thành kẻ đờ đẫn, mất hồn! Thú vị nhất là khoảnh khắc này, thế giới chỉ có tiếng mưa rào rạt, trong cõi vang vang của gió, của mưa và … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Đêm Âm Vang Tiếng Mưa Rơi…

Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Một lần tình cờ đọc giai phẩm Văn, số Xuân Ất Dậu, 1985, của nhà văn Mai Thảo làm chủ nhiệm, có một bài thơ ngắn: Người càng ngày càng khôn của càng ngày càng khó con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) Khi đọc, bỗng mấy câu thơ này đã làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Có điều gì cay, đầy trong mắt

Dáng điệu hớn hở, con chạy băng băng từ nhà này sang những ngôi nhà khác, mình sải bước theo, nhanh, vậy mà có khi vẫn không kịp. Đó là mùa lễ hội hóa trang Halloween của hơn 14 năm về trước, lúc bé Nguyên Việt lần đầu tiên được mẹ cho đi “xin kẹo” và cũng là lần đầu tiên mình đi cùng với con. Bộ … Đọc tiếp Có điều gì cay, đầy trong mắt