Thuở, lòng người hoang dã

“Văn chương thi phú thời nay, nếu không nhắc đến nỗi đau của đất nước, dân tộc mình, thì còn gì để nói” – nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, California, USA.

1.
Bỗng dưng có một điều gì đó ngoay ngoáy, sâu trong đáy lòng, thôi thúc mình liên tưởng đến những sự kiện Việt Nam, từ xa xăm ngút ngàn trong đêm dài lịch sử, đến gần gũi với đời sống mình bây giờ. Mọi sự kiện là lát cắt sắc bén, sâu hoắm, cho mình cảm giác chưa kịp đau mà huyết lệ đã trào khô lên một vùng sinh tử Quê hương.

Đã từng đọc “Thủy Mộ Quan” của nhà thơ Viên Linh, từng mang tâm trạng rờn rợn toát lên từ lòng đại dương địa ngục, của thời lưu vong thất tán:
“trên Huyết hải thuyền trồi về một chiếc
chiều bầm đen trời rực rỡ đau thương
thân chìm xuống băng tuyền giờ tận tuyệt
sóng bạc đầu hối hả phũ trùng dương.”

hay

“Trinh nữ trầm oan nổi giữa dòng
thân băng ngàn hải lý về sông
xung quanh không một người than khóc
chỉ cá trùng dương theo hộ tang.”
(Dư tập – Thủy Mộ Quan, Viên Linh) 

thì đêm nay, đọc “Bà tôi” của nhà văn Phùng Thành Chủng, bài viết chợt kéo sệch mình về với thuở lòng người hoang dã:
Với ai đó thì ‘chết là hết’ nhưng số bà tôi còn khổ cả sau khi chết! Vốn người thấp, bé nhưng vì hai cánh cửa sổ quá ngắn, nên suốt dọc đường đi mái tóc và hai chân của bà tôi, đoạn từ đầu gối trở xuống cứ lê thê quết đất! Khi chỉ còn cách bãi tha ma một đoạn, bó nhang phía đầu ‘áo quan’ bỗng nhiên bùng cháy và bén vào tóc bà tôi. ‘Ông’ dân quân liền lệnh cho hai người hạ bà tôi xuống, và thật bất ngờ khi ‘ông’ ta chỉ vào ông thầy cúng rồi chỉ vào đám tóc đang cháy của bà tôi ra lệnh: Thằng này! Đái…”

2.
Đêm lạnh thấm sâu vào từng khớp xương đã mỏi nhừ vì những tân toan đời cơm áo, nhưng những câu chuyện của ngày như mua vợ; nói những điều phải nóiBà tôi,” vẫn lờn vờn trong trí óc dẫu có mong xếp lại những con chữ kinh động, đã nhiều khi làm mình chết lịm, hàng giờ.

Bà tôi được truy tặng danh hiệu: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Anh hùng? Không! Bà tôi không phải là anh hùng, cũng như trước đây bà tôi không phải là “cường hào ác bá”! Có gì mà “cường hào ác bá”! Bà tôi chỉ là một người phụ nữ Việt Nam như bao người phụ nữ Việt Nam bình thường khác! Vậy xin hãy để cho linh hồn bà tôi được yên nghỉ, bởi tôi muốn mãi mãi bà tôi vẫn chỉ là… bà tôi thôi! – nhà văn Phùng Thành Chủng

3.
Đêm trơ gan, máu đã khô trên từng con chữ, dẫu chưa kịp đau lúc vừa nghe tiếng roi rít gió từ xa, rát lòng…

 

Ảnh: Nhà thơ Viên Linh (by Uyên Nguyên)

Advertisements


Chuyên mục:Văn Chương, Xã hội, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: