Ở một góc đời nhỏ, đáng yêu!

Viết cho Kiện, tức nhạc sĩ Lại Tôn Dũng Mừng anh nhận diện tình yêu! (K. là cách xưng quen giữa tình anh em), 1. Trên nền trắng chảy loang mấy bệt mực đen ẩn dụ công án, là khuôn hình vuông vức, đóng lại gương mặt Kiện cuối xuống, nụ cười điểm nhẹ. Trông Kiện hiền từ, sự hiền từ thường rất hiếm hoi … Đọc tiếp Ở một góc đời nhỏ, đáng yêu!

Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

09-01, Giỗ anh Vũ Ngọc Khuê (1944-2009) thành viên ban phát hành, Gđ NV 1. Thời gian trắng toát, tiếng đồng hồ treo trên đầu giường như viên sỏi lăn long lóc giữa đêm khuya tĩnh mịch. Có đôi lúc mình cảm nhận một điều rất lạ, là, mình như chưa hề hiện diện ở nơi chốn này. Mọi thứ đều xa lạ, lòng bỗng dửng dưng… … Đọc tiếp Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Kính viếng hương linh thân phụ của bạn Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm, mãn phần mùng 1 tháng Giêng, 2012 (TL)    Từ dạo theo xuống ngỡ ngàng Cõi đời bát ngát bàng hoàng khóc nhau… Trùng phùng gieo cuộc bể dâu Ngày sau bái biệt chào nhau đi về… Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!   * Ảnh: Phù vân (by Nguyên Việt) Đọc tiếp Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Văn – Nghiệp

Một lần, anh Phạm Quốc Bảo cho biết là sẽ “chiếu cố” chọn một bài Văn, Thắp Xuân của Uyên Nguyên, đăng vào Quán Văn, tờ báo thông tin văn chương nghệ thuật do chính anh  và cố nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu đề xướng. Báo phụ trương phát hành mỗi hai tuần một lần, kèm ngay trang giữa của Nhật báo Người Việt, ấn bản số lượng lớn. Một … Đọc tiếp Văn – Nghiệp

Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Để giữ lại một đêm gần Xuân ở quán Chợt Nhớ với các anh Quân, Định, Kiện,và các bạn Huy, Hải, Dung, Yến   1. Ngồi đây chợt nhớ, chợt quên chợt thương, chợt ghét, chợt buồn, chợt vui chợt đi, đứng, ngồi chợt huyên thuyên nói, chợt thinh lặng nhìn chợt dang tay rộng, oải mình chợt vươn vai dậy giãy, đau chợt nghe … Đọc tiếp Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Âm bản | Ảnh: Uyên Nguyên   Nhớ anh Ngô Mạnh Thu và, Vũ Ngọc Khuê.   1. Những ngày cuối năm, công việc trong sở tất bật, có hôm vừa bước ra cửa là lúc những người phụ trách giao báo mỗi buổi sớm cho các cơ sở thương mại quanh vùng cũng vừa đến, họ bắt đầu công việc của ngày. Với mình … Đọc tiếp Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Có khốn nạn không chứ!?

Cho thằng bạn nối khố, Nguyễn Thanh Tâm   Chán chê!   1. Ngày mai nó đi xa, bỏ Cali này đến lập nghiệp ở một nơi khác, có nghĩa Cali đã không còn là miền đất lành để nó ở lại nên, nó nôn nóng bỏ đi từ lâu, thấy rõ!   Hôm đưa vợ chồng nó ra xe sau buổi tiệc chia tay ở … Đọc tiếp Có khốn nạn không chứ!?

Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

Nửa đêm không bóng người bên suối Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng’ Trần Trung Đạo 1. Biết anh Trần Trung Đạo đã nhiều năm, tuy cách xa, mà anh em vẫn đối với nhau rất gần, bởi từng tâm giao, gắn bó trong nhiều hoạt động. Hôm nay nói về thế giới thơ văn của anh, nếu nhận định đó là dòng văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

Buồn quanh một chỗ bạn nằm

1. Tiết trời tháng Năm tân toan như muốn đổi mùa, cái nắng trưa gay gắt đổ xuống lồng phố Bolsa hậm hực. Tôi sắp xếp mấy công việc của văn phòng xong đâu đó rồi ra về thật sớm, cốt ghé ngang thăm chỗ bạn nằm. Năm nay cũng vừa đúng 5 năm. Thằng Nghi, cậu con trai độc nhất của gia đình cô chú Vượng, … Đọc tiếp Buồn quanh một chỗ bạn nằm

Trịnh Kim Tiến: Em hào hùng nhắc, nhớ gương xưa…

Người có thể không đi cạnh em, nhưng sẽ cùng em đi tới… Tôi đang đếm ngược từng ngày, như đếm từng nhịp tim em hỗn loạn giữa bầu khí dưỡng ngột hơi giăng mù bụi đỏ[1]. Em đang thấp thỏm chờ đợi, giây phút người trả lại Công Lý, cho Cha?[2]  Tôi đang đếm ngược từng giờ, thời gian hăm hở băng băng lao về phía trước, và trên … Đọc tiếp Trịnh Kim Tiến: Em hào hùng nhắc, nhớ gương xưa…

‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Nhìn riêng về thơ Bùi Chát Đọc thơ Chát ‘khó cảm’, vì thơ không câu chấp, gieo vần theo các thể loại truyền thống lãng mạn phổ thông, nhưng thơ vẫn rất thơ. Ý và từ mỗi bài trong tập luôn ngợi ca giá trị vẻ Đẹp cuộc sống; Đọc thơ Chát, tựa như tụng một bài Kinh mà không phải Kinh, bởi vẫn thấy thoáng … Đọc tiếp ‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Từ tranh, non nước trở mình!

Khi nghe tin Thắng có nạn Với tôi, Thắng chụp ảnh rất đẹp, mà không chỉ đẹp vì anh biết chọn những góc độ nghệ thuật, ánh sáng và sắc màu. Ảnh của Thắng đẹp vì khi xem, hồ nghe có tiếng thì thầm của sông núi Việt, mà công năng chấn động tỏa lan vào những tâm hồn thương yêu từng tấc đất quê nhà. Ảnh của Thắng, … Đọc tiếp Từ tranh, non nước trở mình!

Từng phen điệp tử, trùng sinh bất ngờ

Buổi sáng, nghe “Ngày đó bên em,” viết cho K & L 1. Những lúc gặp nhau như vậy, vẫn là một bận tình cờ, không hẹn. Ngồi cạnh và rót cho nhau cốc ruợu mừng khi mùa nhân loại đang ca tụng tình yêu để cùng tận hưởng cái ý nghĩa hạnh phúc nơi cõi tạm, bởi tin rằng tất cả mọi điều lãng đãng trôi vào … Đọc tiếp Từng phen điệp tử, trùng sinh bất ngờ

“Angels In Hell”, xin chắp dùm em đôi cánh mỏng…

Câu chuyện Chị đang kể, là những mẩu đời có thật của muôn một em bé Việt Nam tội nghiệp, trôi dạt nơi xứ lạ, lẩn khuất ở những góc tối giữa đời sống văn minh thế giới(?). Những em bé bị bán sang các quốc gia khác ngoài Việt Nam, như những thiên thần cánh rục trong cái thiên đàng mà từng giờ từng phút … Đọc tiếp “Angels In Hell”, xin chắp dùm em đôi cánh mỏng…

ANGELS IN HELL (Part 9): Wandering souls

‘There are things you could not recognize, It’s love’. – Hayao Miyazaki, ‘Spirited Away’ In 13 million Cambodians, Vietnamese are 5-10% of this population, the most numerous one among ethnic groups present on this country. Everywhere you could still hear familiar National Vietnamese language that resonates somewhere… Though not too friendly to each other, two races Vietnamese and Cambodian know how to live in peace … Đọc tiếp ANGELS IN HELL (Part 9): Wandering souls

ANGELS IN HELL: The Price of Sacrifice

To give to suffer with- it’s to sacrifice -it is called love in action Mother Theresa ‘Closer to the country, farther off the nation…’ it must be sarcasm ready on lips of any Vietnamese, inhabitant on the border strip between Cambodia and Vietnam. In the memoirs ‘Dragon of An Nam’ of the late Emperor Bao Dai, Vietnam had imposed ‘protectorate upon Cambodia’:  ‘I’ve found in … Đọc tiếp ANGELS IN HELL: The Price of Sacrifice

ANGELS IN HELL: Life At Its Turn

“I want to help street people” Diana Phnom Penh, capital of Royal Cambodia is a very ancient and old as well as a modern city. Over there, it’s a mixture of a little bit of Saigon, Hanoi and Bangkok… depending on what everybody feel. It has not at all its own characteristics, except words “Hu Tieu Nam Vang” (Phnom Penh rice noodles), but introduced by … Đọc tiếp ANGELS IN HELL: Life At Its Turn

ANGELS IN HELL: Let A Child’s Fingers Comb Your Hair

“If you want beautiful hair, let a child’s fingers touch it everyday” Audrey Hepburn Cambodia or usually often called Kampuchea, Cao Mien, touches at its border with 10 provinces and towns of Vietnam, starting from Kontum to Kien Giang. It’s the land of pagodas and mystic monuments and flamboyant rich cultural traditions… but behind at some unexpected locations and closed doors, terrible crimes happened and … Đọc tiếp ANGELS IN HELL: Let A Child’s Fingers Comb Your Hair