Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

  Viết cho Nam Trân, Hannah, Thái Hoàng, James và anh Lại Tôn Dũng… 1. Một thời, chúng ta chỉ còn nghe quanh đây dậy vang tiếng hô hoán đả đảo. Không gian im bặt tiếng thơ và nhạc. Có chăng, những dòng nhạc tình ướt mướt, thu rút vào trong những không gian lặng, tối, hay chói lòa sân khấu đèn màu và những vũ điệu … Đọc tiếp Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Như vầng trăng đã bạc

1. Chị đã định từ hồi tết Tây, rồi sang tết Việt. Chị em tuy vài bận gặp gỡ, nhưng không nhớ ra chút ân tình còn giữ sâu dưới đáy lòng, chưa trao. Sáng nay, Chị đến. 2. Món quà của Chị vì vậy, như một định mệnh vẽ ra từ bàn tay người họa sĩ, cũng thăng trầm như biển tràn xóa màu sóng, trôi lãng du … Đọc tiếp Như vầng trăng đã bạc

Bơi giữa mênh mông

 Kỷ niệm với nhà báo Lê Thụy   1. Ðang lui cui sắp hành lý vào tủ cho gọn, bỗng có tiếng hỏi: Ủa, cậu đó à!? Giật mình xoay người, tôi kịp nhận ra dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn vàng treo trên đầu giường phả xuống, đủ cho một người nằm đọc sách, chú Lê Thụy ngồi nhỏm dậy,  trên tay cầm … Đọc tiếp Bơi giữa mênh mông

Sợ sẽ nhớ mùi hương nếp gạo

  Trước Tết hai tuần, những chiếc bánh em tự tay gói rồi gởi người mang về Cali, thành thử ra đến nay, thức ăn chính mỗi ngày là bánh Tét. Hồi nhỏ đi học, nói ‘ăn bánh Tét’ là sợ, ví như bị thầy cô giáo đánh đòn! Em tỉ mỉ cắt thành lát nhỏ, gói lại từng cặp đặt trong cái thố nhựa, rồi không quên … Đọc tiếp Sợ sẽ nhớ mùi hương nếp gạo

Uyên Nguyên: Lịch sử buồn muốn khóc!

1. Tượng uy nghi một thời, gượng ngã, nhưng trên tay còn ôm chặt súng. Người đời trước và sau mỗi khi nhìn lại bức ảnh này, có chung một niềm Tiếc Thương!? Hơn một phần tư thế kỷ đã trôi qua, thế hệ chúng tôi khi nhìn lại những bức ảnh lịch sử liên quan đến cuộc chiến của cha ông mình, không chỉ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lịch sử buồn muốn khóc!

Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Người từ vô tận tái sinh Đi qua trần thế mang tình nhân gian (Bùi Giáng) Anh Nguyễn Tôn Nhan nói: cõi này là để chơi hoang thành ra lại nhớ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn. Nguyễn Lương Vỵ là một gã cuồng sĩ, bước ra từ cõi hỗn độn Tinh Âm, trăm năm trước ngủ quên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Ngồi giữa đong đưa bóng lá…

Chân dung nhân vật và sự kiện Giữ lại những ngày…   Hôm qua đến nhà anh Vương Từ, thường nghĩ bụng đến đây là thăm được nhiều người cùng một lúc. Từ trước Tết Tây, ví von chốn ngồi quanh năm của anh em, anh Từ đặt tên nơi này là ‘Tây Minh Tự.’ Anh giải thích cách nói trại từ chữ ‘Westminster.’ Ngay từ ngỏ … Đọc tiếp Ngồi giữa đong đưa bóng lá…

Sống kêu oan mà chết cũng oan…

  Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng … Đọc tiếp Sống kêu oan mà chết cũng oan…

Văn hiền như người

  Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê  hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người

Ngồi đếm năm tàn, happy new year…

Những người bạn, ngồi đếm năm tàn. Ðêm reo rắt tiếng nhạc, chìm trong bóng thời gian. ‘Mười, chín, tám, bảy… một, Happy New Year!’ Thời gian đếm ngược, mà niềm hy vọng trườn tới. Bằng hữu ngồi liên đêm, chờ hết năm và hẹn sẽ dài lâu… Ðêm New Year 2013, căn nhà kín gió thơm mùi gỗ mới, đêm lạnh ngoài trời, lạnh … Đọc tiếp Ngồi đếm năm tàn, happy new year…

Uyên Nguyên: Trăng lặn về sông

1. Một chút nhớ, vừa đủ, để thu xếp mọi công việc đến thăm các anh trước ngày lễ. Buổi chiều đông giá, căn phòng vàng vọt ánh đèn đã quen thuộc tiếng nói cười cuối ngày. Anh Ngô Viết Xiêm lại quày vào bếp, bảo: ‘Triết tới mà không có gì nhâm nhi là không được!’ Dù cản mấy, anh vẫn cứ muốn làm. … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trăng lặn về sông

Tình gần, Tình xa, Tình âm thầm, nhớ!

Hồn ta bay trên đôi cánh reo mừng Giữa cằn cỗi chợt nghe hồn xao xuyến (Trầm Tử Thiêng) Năm ngoái, bác Ðoàn Thanh Liêm tặng cho một cái Starbucks gift card . Lúc trao tay bác dặn: ‘tặng Triết uống cả năm!’ Vài bữa sau bạn Tâm Thường Ðịnh ở Sacramento cũng gởi về cho một cái Starbucks gift card khác nữa, thành đâm ra … Đọc tiếp Tình gần, Tình xa, Tình âm thầm, nhớ!

Mùa Ðông ấm lòng

Lời thưa của Blog’s Uyên Nguyên: Mục ‘Bạn Ðọc Viết’ lâu rồi mới nhận được quà của nhà văn Bích Huyền, món quà văn chương, mà cũng là quà Giáng Sinh. Chút tình của mùa Ðông đang lạnh, nghe ấm ở trong lòng, chia nhau.   Ý nghĩa sự tặng quà nhận quà trong mùa lễ Giáng Sinh Sau lễ Thanksgiving, nguời dân Hoa Kỳ là bắt đầu náo … Đọc tiếp Mùa Ðông ấm lòng

Bay qua nỗi nhục, vinh…

Cảm nhận khi đọc tuyển Tập thứ 21 của nhà văn Phạm Quốc Bảo. Thủy chung, với cung cách thong dong tự tại, chỉ muốn ‘nhẩn nha tâm sự’ với bằng hữu quan tâm thời sự và, yêu mến chất văn chân phương, trong sáng của mình, nhà văn Phạm Quốc Bảo đã cho ra mắt thêm tác phẩm thứ 21, là ‘Tuyển tập Nhục/Vinh.’ … Đọc tiếp Bay qua nỗi nhục, vinh…

Tình giữ trong lòng

riêng gởi về những người bạn nhắc tên… Hồi nào đến giờ, thường khi có quà do thân hữu tặng, lại mang tặng cho người khác. Quà nhận rồi, là nhận lấy tấm lòng của bạn, cái đó làm mình quý, mình nhớ mãi. Hôm trước chị Bích Thủy và Tâm Hằng về chơi phố Việt, mang theo từ Seattle mấy gói cà phê, có … Đọc tiếp Tình giữ trong lòng

Tạ ơn nhau ‘có những hân hoan, có những u buồn, có đời hợp tan…’

Có những hân hoan có những u buồn có đời hợp tan Trầm Tử Thiêng   Lời thưa: Từ vài hôm trước, nhà văn Bích Huyền đã gởi vào cho blog’s Uyên Nguyên một bài mới nhân mùa lễ Thanksgiving. Ðọc để cảm nhận có nỗi gì ‘vui’ nhưng chen lẫn ‘chút gì bâng khuâng xao xuyến,’ bởi tâm cảnh giờ này ‘chợt nghĩ về hai nơi*’. Cho nên, ‘Thank … Đọc tiếp Tạ ơn nhau ‘có những hân hoan, có những u buồn, có đời hợp tan…’

Tản văn của Bích Huyền: Anh nằm đó nghìn thu giấc ngủ

Lời thưa: Bài tản văn của nhà văn Bích Huyền viết vào mùa lễ Veterans Day, mùa ghi nhớ những tấm lòng vì Ðất Mẹ. Không ai hân hoan với chiến tranh, và chẳng ai khóc đủ cho những điều mất mát để lại nơi chiến trường xưa. Những người lính trở về mang theo những cơn ác mộng, bởi từng mong giữ giấc mơ hoà bình … Đọc tiếp Tản văn của Bích Huyền: Anh nằm đó nghìn thu giấc ngủ