Huệ Đan: Mỗi Ngày Thắp Một Nén Hương

日燃香一柱 日燃香一柱, 佛座淨塵埃。 願氣通天地, 心和見自在。 善念如松久, 慈悲似海懷。 修行超俗念, 明月映蓬萊。 Nhật Nhiên Hương Nhất Trụ Nhật nhiên hương nhất trụ, Phật tọa tịnh trần ai. Nguyện khí thông thiên địa, Tâm hòa kiến tự tại. Thiện niệm như tùng cửu, Từ bi tựa hải hoài. Tu hành siêu tục niệm, Minh nguyệt ánh Bồng Lai. Mỗi Ngày Thắp Một Nén Hương Mỗi ngày thắp một nén … Đọc tiếp Huệ Đan: Mỗi Ngày Thắp Một Nén Hương

Lôi Am: Hành Giả và Pháp Giới: Đường Về Phật Quốc

Có những hành trình không để lại dấu chân, nhưng vang vọng muôn đời trong sự tĩnh lặng. Có những hương thơm không tỏa ra từ hoa trái, nhưng lan xa vô tận qua pháp giới, cảm hóa chúng sanh mà không cần một lời. Hành trình của những bậc tu hạnh Đầu-đà chính là như vậy. Không ồn ào, không phô trương, tựa những … Đọc tiếp Lôi Am: Hành Giả và Pháp Giới: Đường Về Phật Quốc

Phổ Ái: Dòng Sông Không Có Đôi Bờ…

Đọc lại “Câu Chuyện Dòng Sông” ấn phẩm dịch Việt từ nguyên bản “Siddhartha” của nhà văn Đức Hermann Hesse, nhân tưởng niệm ngày viên tịch của Ni Trưởng Thích Nữ Trí Hải (1938 – 2003), dịch giả.   Trên đời này, không gì tĩnh lặng mà không chuyển động, không gì chuyển động mà lại không tĩnh lặng. Dòng sông – một hình ảnh … Đọc tiếp Phổ Ái: Dòng Sông Không Có Đôi Bờ…

Thiên Nhạn: Hoa Trắng Vượt Trên Sóng Cả

Tác phẩm Siddhartha của Hermann Hesse, tựa như một đoá hoa nở giữa lòng văn học nhân loại, đã vượt qua những ranh giới của ngôn ngữ và văn hóa để gieo hạt tư tưởng sâu sắc về hành trình tâm linh. Hành trình ấy, qua ngòi bút của Ni Trưởng Thích Nữ Trí Hải trong bản dịch “Câu Chuyện Dòng Sông,” trở thành một … Đọc tiếp Thiên Nhạn: Hoa Trắng Vượt Trên Sóng Cả

Huệ Đan: Ánh Sáng Dưới Tán Bồ Đề: Hành Trình Giác Ngộ qua Dòng Văn Học Thế Giới

Trong không gian lặng yên dưới tán cây Bồ Đề[1], nơi đất trời hòa quyện, ánh sáng giác ngộ bừng sáng soi rọi vào những góc tối sâu kín nhất của tâm hồn con người. Siddhartha Gautama[2], sau 49 ngày thiền định không gián đoạn, đã đạt đến sự thấu hiểu tuyệt đối – trạng thái Bodhi. Khoảnh khắc này vừa là bước ngoặt của … Đọc tiếp Huệ Đan: Ánh Sáng Dưới Tán Bồ Đề: Hành Trình Giác Ngộ qua Dòng Văn Học Thế Giới

Thiên Nhạn: Đi Tìm Ánh Sáng Sao Mai Trong Tác Phẩm Của Hòa Thượng Thích Phước An

Đêm khuya, vũ trụ tựa giấc mơ của lữ khách vừa băng ngang sa mạc. Ngọn gió bất thần thổi làm run rẩy tinh tú trên đỉnh trời. Đó có phải là ánh sáng từ khởi nguyên, hay sự vọng tưởng cuối cùng của một ngôi sao đã tắt? Bên kia những rặng núi xa mờ, tôi nghe vọng lại tiếng gọi của thời gian … Đọc tiếp Thiên Nhạn: Đi Tìm Ánh Sáng Sao Mai Trong Tác Phẩm Của Hòa Thượng Thích Phước An

Đạo Quang: Tâm Truyền Bất Tuyệt, Dòng Chảy Giác Ngộ Qua Thời Không

“Người học khi đã có thể đứng, có thể bước, bấy giờ điều cần học là biết cách tránh. Tránh những chướng ngại, tránh những chỗ lồi lõm, những chỗ gai góc, tránh không để trượt, té. Vì vậy, Bồ-tát Di-lặc kết tập Biệt Giải Thoát Luật Nghi của Bồ-tát để người học và hành Bồ-tát đạo học biết đâu là thứ để phòng hộ … Đọc tiếp Đạo Quang: Tâm Truyền Bất Tuyệt, Dòng Chảy Giác Ngộ Qua Thời Không

Uyên Nguyên: Ba Tấm Lòng, Một Cõi Văn Chương

Cái thời mà ngôn ngữ trở thành trò chơi, chữ nghĩa bị đánh vờn chán chê thì giá trị đích thực của nó dường như đã bị quên lãng. Ngôn Ngữ ra đời trong sự phù phiếm của thời đại, đôi khi cũng bị xem là một phương tiện giải trí hơn là để truyền đạt những ý nghĩa chân thiết. Charli Charlo – người … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ba Tấm Lòng, Một Cõi Văn Chương

Quảng Hạo: Khi Sao Mai Mọc: Hành Trình Chứng Ngộ và Tĩnh Lặng Tối Thượng

“Tại sao Đức Phật không hốt nhiên đại ngộ vào buổi trưa hay buổi chiều, mà biến cố ấy lại xảy ra vào lúc sao Mai mới mọc? Phải chăng đó là giây phút đẹp nhất? Giây phút mà vũ trụ vừa thức tỉnh sau một đêm dài bị bóng tối vây phủ…” (trích ‘Từ Đêm Nhìn Sao Mai Mọc Nơi Rặng Hy-mã-lạp-sơn Đến Những … Đọc tiếp Quảng Hạo: Khi Sao Mai Mọc: Hành Trình Chứng Ngộ và Tĩnh Lặng Tối Thượng

Tuệ Năng: Từ Bụi Đất Đến Tâm Không: Cuộc Đối Thoại Giữa Thi Ca và Tâm Linh

Nhân đọc “Rabindranath Tagore – Thi nhân đi tìm vô hạn trong vòng tay của bà mẹ cát bụi“ tác giả Hòa Thượng Thích Phước An   Trên ngọn đồi Trại Thủy[1] trầm mặc, nơi từng in dấu chân của bao bậc cao tăng và là chứng nhân lặng lẽ của dòng chảy lịch sử Phật giáo Việt Nam, Hòa thượng Thích Phước An tiếp … Đọc tiếp Tuệ Năng: Từ Bụi Đất Đến Tâm Không: Cuộc Đối Thoại Giữa Thi Ca và Tâm Linh

Uyên Nguyên: Hợp Lưu, Biểu tượng văn chương hải ngoại và di sản Khánh Trường

Giữa những biến thiên khắc nghiệt của lịch sử, văn học Việt Nam hải ngoại vươn lên như một dòng chảy bất tận, mang theo cả nỗi đau ly hương và khát vọng tái sinh bản sắc. Trong bức tranh đó, Hợp Lưu nổi lên không đơn thuần chỉ là một tạp chí, mà chính là một hiện tượng văn hóa độc đáo, nối kết … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hợp Lưu, Biểu tượng văn chương hải ngoại và di sản Khánh Trường

Uyên Nguyên: Từ Phù Sa Quê Hương Đến Biển Lớn Văn Học

Văn học, như những gì người ta thường ví von, là một dòng sông bất tận, không ngừng chảy, không ngừng chuyên chở. Nó mang theo ký ức, cảm xúc, những chất liệu sống động của đời người, và còn hơn thế nữa, là tiếng vọng của một nền văn hóa, một thời đại, một dân tộc. Đối với văn học Việt Nam, dòng sông … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ Phù Sa Quê Hương Đến Biển Lớn Văn Học

Uyên Nguyên: Văn Việt Hải Ngoại: Giữ Gìn Bản Sắc và Sức Sống Trong Thời Đại Mới

Văn chương là mạch nguồn bất tận của lịch sử và văn hóa, là thanh âm vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn dân tộc, vượt qua mọi ranh giới của không gian và thời gian để lưu giữ những giá trị lâu dài. Nó là dòng sông ngầm len lỏi qua bao tầng ký ức, qua những giấc mơ và nỗi niềm của con … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Việt Hải Ngoại: Giữ Gìn Bản Sắc và Sức Sống Trong Thời Đại Mới

Uyên Nguyên: Tấm Gương Công Nghệ: AI Phản Chiếu Ai? – Hay Bản Sắc Cộng Đồng Trong Dòng Chảy Trí Tuệ Nhân Tạo

Trong kỷ nguyên số hóa và phát triển bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI[1]), nguyên tắc nhập – xuất (input – output) đóng vai trò như nền tảng cốt lõi, quyết định khả năng học hỏi, suy luận và tiến hóa của các hệ thống AI. AI không tự nhận thức, không tự “sáng tạo” như con người, mà hoạt động như một … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tấm Gương Công Nghệ: AI Phản Chiếu Ai? – Hay Bản Sắc Cộng Đồng Trong Dòng Chảy Trí Tuệ Nhân Tạo

Nguyên Việt: Nỗi Gì Tha Phương Cầu Phật!

Mãi cho đến nay, điều đáng suy ngẫm là không chỉ riêng Sư Minh Tuệ phải rời bỏ quê nhà lên đường tha phương cầu Phật! Và Phật ở Việt Nam theo một nghĩa nào đó, dường như không còn thiêng! Nhưng điều này không phải là câu chuyện chỉ mới ngày hôm nay, mà gần nửa thế kỷ qua, những bước chân của bao … Đọc tiếp Nguyên Việt: Nỗi Gì Tha Phương Cầu Phật!

Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

“Những kẻ viết văn làm thơ trong thời đại hôm nay cứ như những kẻ lạc loài, những người ‘Di–Gan’ cuối cùng còn sót lại. Những kẻ mang nghiệp chữ trong xã hội hiện đại giống như những tay du tử mơ mộng ‘Lui về lập cõi hoa vàng náu thân’. Cái cõi hoa vàng trong tâm tưởng nhưng cũng rất hiện thực, ‘cõi hoa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

Uyên Nguyên: AI – Giữa Lời Khen và Tiếng Chê…

AI[1], hay trí tuệ nhân tạo, không phải là một khái niệm mới. Từ hàng nghìn năm trước, con người đã khao khát tạo ra những thực thể có thể mô phỏng trí tuệ và khả năng tư duy. Trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus[2] đã đánh cắp lửa từ các vị thần để trao cho loài người, biểu tượng cho khát vọng vượt qua … Đọc tiếp Uyên Nguyên: AI – Giữa Lời Khen và Tiếng Chê…

Phổ Ái: Trên Facebook không có nhân văn…

Những diễn đàn mở của công nghệ truyền thông xã hội, vốn dĩ là những không gian tưởng chừng như vô hạn, nơi mọi người có thể giao tiếp, bày tỏ và sẻ chia mọi điều mình nghĩ. Những dòng chữ là phương tiện truyền đạt ý tưởng, nhưng đồng thời cũng trở thành bức tranh phản ánh tâm hồn, cảm xúc và đôi khi … Đọc tiếp Phổ Ái: Trên Facebook không có nhân văn…