Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi

  Tóc xanh tươi ta vội vã lên đường (Quách Thoại) Chưa hẳn buổi ấy, ra đi sớm sủa, là bất hạnh! Yểu mệnh, có thể là điều đã khiến chúng ta kinh hãi, nhưng với Quách Thoại thì hình như ông chỉ xem nó như một lần hạ màn cuối tuồng, nói theo cách của nhà văn Mai Thảo: Hạ màn, thế kỷ hết … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi