Chia khúc tôi

Kính tiễn Anh. táng nhang cháy rực tim người lệ ròng chảy rát tâm can chiếc cầu sinh tử bắc ngang tình duyên càng thắm… càng đoạn tràng em ơi! 2. bàng hoàng đứng trước mộ phần run tay nắm đất lấp khuôn phận người trên bia trạm khắc tên mình tầng sâu địa phủ nộ lời yêu ma xác thân chớp bóng chiều tà … Đọc tiếp Chia khúc tôi

Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Mùa Thu biển cũng vàng như lá chiều loang lên bãi tiếng sóng thầm con chim đứng soi hình bóng nắng tôi đứng soi tình đã gió bay! Một chiều Thu nắng chìm đáy biển bãi hoang vu mây kéo tràn bờ thuyền xa chấp chới buồm căng gió níu tà dương vạt sóng mê hồn. Tôi đứng soi tình tôi đã chìm vớt lên chỉ  thêm niềm cô liêu… mơ hóa thân làm … Đọc tiếp Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Trịnh Kim Tiến: Em hào hùng nhắc, nhớ gương xưa…

Người có thể không đi cạnh em, nhưng sẽ cùng em đi tới… Tôi đang đếm ngược từng ngày, như đếm từng nhịp tim em hỗn loạn giữa bầu khí dưỡng ngột hơi giăng mù bụi đỏ[1]. Em đang thấp thỏm chờ đợi, giây phút người trả lại Công Lý, cho Cha?[2]  Tôi đang đếm ngược từng giờ, thời gian hăm hở băng băng lao về phía trước, và trên … Đọc tiếp Trịnh Kim Tiến: Em hào hùng nhắc, nhớ gương xưa…

Từ hư không đến rồi, về hư không…

Chẳng cầu lạy lục khói nhang chẳng mong trái quả rềnh ràng lễ nghi Từ Hư không đến rồi đi Ăn Mày Thế Kỷ* hề gì vướng chân!? Đạt Ma diện bích chín năm Còn ông đẽo đá thấy Tâm Bồ Đề! Hề Từ hư không đến, hư không, về** “trong không vọng niệm ngoài bặt các duyên”*** Cảm tác ở nhà quàn khi đứng … Đọc tiếp Từ hư không đến rồi, về hư không…