Dẫu no cơm mà vẫn đói tự do!

“Ðứng quanh mâm cơm giờ này cùng nhau chấp tay, bát cơm tuy vơi mà đầy khổ cực đắng cay. ‘Ăn trái nhớ người trồng cây, uống nước nhớ kẻ khơi nguồn.*’ Bát cơm tuy vơi mà đầy khổ cực đắng cay!”

Bài hát này, mỗi khi anh em Gia Ðình Phật tử sinh hoạt ở chùa, hay đi cắm trại, lúc tất cả cùng quay quần bên mâm cơm trưa hoặc tối, đều hát để nhắc nhớ nhau, và nhắc nhớ cho mình!

Hôm nâng vốc cơm đầy và chén quý trên tay, tôi vẫn không quên những tháng ngày đói khổ của người Việt Nam. Bài hát không chỉ nhắc ơn người trồng cấy và khơi mạch. Bài hát còn nhắc mình những ngày thèm cơm, ngồi mót những hạt gạo thừa quanh vành soong của Ngoại**, từ ngày “giải phóng vô đây…”

… từ ngày giải phóng vô đây mình đói dài dài
từ ngày giải phóng vô đây mình phải ăn khoai
cuộc đời cay đắng có ai nào biết chi đâu
cho nên mình phải tìm ghe, cho nên mình sắm tàu bè
để rồi mình trốn, trốn đi vượt biên
để rồi mình trốn trốn đi vùng biên…
(một đoạn nhạc chế sau 1975, không rõ tựa bài và tác giả)

Bây giờ no đầy, mà vẫn thấy đói những ân tình của Ngoại, của Bố Mẹ và Dì, Cậu đã nhường nhau từng hạt gạo thơm. Rồi buồn theo một thời còn u ám bên trời Việt Nam, vì vẫn còn nhiều người đói cơm; đói tình thương và đói khát tự do!

19 tháng Bảy, 2013
UYÊN NGUYÊN

* Tục ngữ Việt Nam
** Thời bao cấp, Ngoại bệnh liệt nửa người, nên trong nhà chỉ mình Ngoại được ăn cơm. Còn ra, đều ăn độn bobo và khoai mì…

 

 

Ðừng mong ai cho mình hòa bình
đừng mong ai cho mình tấm áo
đừng mong ai cho mình hạt gạo
vì người nào thương ta hơn là ta đâu
Ðừng mong ai, đừng xin ai
anh chị em đừng mong chờ nữa
bằng ta ta, bằng tim ta
ta xây lại căn nhà của ta
Ðường ta đi tuy nhiều nhọc nhằn
niềm tin ta đã thành khí giới
vì gian nan sẽ thành nụ cười
ngày một ngày vinh quang
không còn xa xôi.
(Bằng tay ta, bằng tim ta
Lưu Quang Diệp, Du Ca Việt Nam)

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Độc thoại

Thẻ:

4 replies

  1. Kelvin ơi , trước 75 nhà chị gần như là trung tâm cung cấp mọi thứ cho bà con bạn bè ở quê , sau 75, ba chị mất , mẹ chị nhận những kí gạo , khoai lang khô , đường …bà con , bạn bè ở quê đem ra tiếp tế mà chảy nước mắt vì thương …họ phải dấu thuế vụ , trốn tụi thương nghiêp thu mua dọc đường và có khi cắt bớt khẩu phần của nhà họ để chia sẻ…
    Như vậy đừng ai hỏi tại sao chị luôn sống vui vẻ và lúc nào cũng muốn sẻ chia dù chẳng có gì nhiều lắm…

    Số lượt thích

  2. Uyen Nguyen blog ngan nhung vo cung sau sac!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: