Uyên Nguyên: Lênh Đênh Trên Vùng Ký Ức Nhân Gian…

Như vệt khói mong manh trôi trôi ngang trời cố xứ.

Ngày mai con nước xuôi về cuối bến, sông Hương vẫn tím một màu xưa, chỉ lòng người đã khác.

Xưa, có kẻ lênh đênh giữa dòng sương lạnh, nghe mái chèo khua mà ngỡ tiếng thời gian gõ vào những mùa yêu dấu cũ. Huế chiều nay buồn như tà áo ai bỏ quên trên thềm ẩm rêu. Mùi hoa bưởi năm nào thoảng đó mà người thì đã khuất bên kia miền hư ảnh.

Thương nhau đến thế, chung cuộc không qua nổi một lần lỡ. Duyên phận đôi khi không bẽ bàng vì hết yêu, mà vì đời đã vô tâm đẩy hai người về hai phía.

Như cánh chim qua bão, muốn quay đầu sao chẳng tìm ra lối cũ. Người đi mang theo cả trời mộng, người ở lại ôm bóng chiếc, bao đêm nghe mưa rớt những hột buồn. Có tiếng ểnh ương ngoài bãi vắng, nỡ sầu hơn những ánh đèn ven sông như đôi mắt lập lòe cố chờ một điều không thể.

Tiếng chuông chùa xa vắng thêm, nghe ra một lời hẹn tiền kiếp còn dở dang trong chốn nhân gian.

Có những cuộc tình không chết, chỉ hóa thành sương khói để mỗi độ gió xuân về lại âm thầm hiện bóng.

Người ta vẫn sống đó, vẫn cười nói giữa phố đông nhưng tận sâu trong lòng luôn có một dòng sông cô tịch chảy hoài qua những mùa thương nhớ.

Mai này còn thật một kiếp sau, xin đừng gặp nhau giữa đoạn trường giông tố. Làm hai chiếc lá cùng rơi bên một dòng sông, hai cánh chim cùng bay về cuối trời tím ngát. Hay chỉ là hai con người rất đỗi bình thường, được nắm tay nhau đi hết một mùa trăng Huế mà không còn lạc mất giữa cõi đời đa đoan.

Bởi có những nguyện thề, dẫu thời gian phủ bụi nghìn năm vẫn chưa từng nguôi trên tiếng nước sông Hương của những đêm dài bặt gió.

Đêm nay cuối tháng Năm, Sài Gòn chắc vừa lên đèn. Một góc phố nào đó còn vang tiếng xe muộn, một quán cà phê cũ vẫn mở bản bolero chậm tựa hơi thở thời gian. Ở một căn nhà lặng lẽ giữa thành phố từng đổi thay qua bao mùa dâu bể, người nhạc sĩ của “Gợi Giấc Mơ Xưa” đã khép lại cuộc hành trình gần một thế kỷ của mình.

Chín mươi sáu năm, một đời người đủ dài để chứng kiến bao lần sơn hà đổi bóng, bao cuộc tình tan trong khói lửa, bao tiếng hát đi qua những phòng trà cũ rồi chìm vào ký ức. Nhưng có những giai điệu, lạ thay, vẫn không úa nhạt. Chúng nằm im đâu đó trong tâm hồn người Việt như mùi hương của một mùa cũ không bao giờ nguôi.

“Ngày mai lênh đênh trên sông Hương…”

Chỉ bốn câu thôi mà nghe như cả một dòng đời trôi qua. Có con sông. Có bóng người. Có nỗi chờ đợi hồ mơ như khói sương. Và có một linh hồn đang thất lạc giữa chính tiếng hát của mình…

Đêm này, chắc sẽ có ai đó nghe lại “Gợi Giấc Mơ Xưa”* giữa một căn phòng vàng vọt ánh điện. Tiếng hát chậm thôi, tựa con thuyền xuôi trên dòng Hương cũ. Ngoài kia, mưa có thể đang rơi trên ngói Huế, hay sương đang phủ một ga tàu nào đó nơi đất phương Nam.

Người nghệ sĩ năm xưa, đã gần trăm năm hiện diện với cõi người, sau hết cũng chỉ như một làn gió hư hao, đi qua và nhẹ không. Còn chăng, tiếng nhạc ở lại, chậm trôi trên vùng ký ức nhân gian…

Yuma, AZ, 28.06.2026

UYÊN NGUYÊN

 

___________________________

* Nhạc sĩ MINH THÔNG LÊ HOÀNG LONG (HOÀNG ĐỨC LUẬN) (1929 – 2026)

Nhạc sĩ LÊ HOÀNG LONG (1929 – 2026), tác giả ca khúc quen thuộc Gợi Giấc Mơ Xưa, được hay tin đã từ trần vào lúc 20 giờ 05 phút ngày 26-5-2026 tại tư gia.
‘Ngày mai lênh đênh trên sông Hương
Theo gió mơ hồ hồn về đâu
Sóng sầu dâng theo bao năm tháng
Ngóng về đường lối cũ tìm em’
Năm 1954, đất nước chia hai miền, một chàng trai rời quê nhà Sơn Tây vào Nam. Khi đang học Trường Sĩ quan trừ bị Thủ Đức, chàng trai tình cờ gặp em gái một người bạn đồng khóa. Rồi hai người yêu nhau. Nhưng một thời gian sau cô gái bị gia đình ép đi lấy chồng, để lại chàng trai với nỗi đau vô bờ bến.
Hôm ấy, chàng trai trở về gác trọ và chỉ trong chừng mười phút đã viết lên những lời ca và nốt nhạc lay động lòng người:
‘Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi
Xa em lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi
Hình bóng đã quá xa mờ dần theo thời gian
Kiếp sau xin chắp lời thề cùng sóng bước lang thang’
Chàng trai ấy là nhạc sĩ Lê Hoàng Long, tên thật là Hoàng Đức Luận. Ông sinh năm 1930 tại Sơn Tây. Từ nhỏ, Lê Hoàng Long đã bộc lộ niềm yêu thích với âm nhạc và theo học violon dưới sự hướng dẫn của thầy Lã Hữu Quỳnh.
Năm 1950, ông theo học tại Trường Âm nhạc Việt Bắc ở Tuyên Quang, nơi nhạc sĩ Văn Cao làm hiệu trưởng và nhạc sĩ Tô Vũ dạy hòa âm.
Năm 1954, ông chuyển vào Sài Gòn sinh sống, được một thời gian thì ông ra Huế. Ở Huế được hai năm, ông quay lại Sài Gòn. Nhạc sĩ Lê Hoàng Long là một thầy giáo dạy nhạc được nhiều thế hệ học trò yêu mến.
Ông được biết đến với ca khúc Gợi giấc mơ xưa, nhạc phẩm được ông viết vào năm 1955.
Về sau, trong một lần trả lời phỏng vấn, khi được hỏi ông có từng gặp lại người yêu xưa hay không, ông đã chia sẻ: “Gặp lại làm gì? Để như thế cho đẹp. Chứ gặp lại thì một là nhạt nhẽo, hai là quá đậm đà thì thành ra tội lỗi. Thành ra tôi không gặp.”
Người nhạc sĩ của những lời ca và giai điệu buồn mà rất đẹp ấy đã từ trần vào buổi tối ngày 26/5/2026 ở tuổi 98 tại nhà riêng ở Sài Gòn. – (NS TUẤN KHANH/BBC)

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.