ghê sợ hơn là thứ ứ đọng không chảy*

Lời dẫn: Mỗi lời ấy viết ra, không chỉ là thơ, làm thú tiêu dao với trời với đất. Mỗi lời ấy là tiếng thì thầm của đất Mẹ, nứt nẻ, chực ngày vỡ, òa. Oà lên tiếng cười lẫn tiếng khóc, mừng, tủi!

Những dòng kênh oằn oại hình chữ S, đen đủi như bao phận người đen đủi. Tuổi thơ cùng những giấc mơ bay lượn tầng không rồi rơi tỏm vào vùng tối lụt lún âm binh, đầy rẫy nguy cơ của sự chết.

ghê sợ hơn là thứ ứ đọng không chảy
khẩu hiệu của thể chế dối trá làm hoảng loạn cột đèn.
(Trần Tiến Dũng, Bến Bình Đông / túi rác / nước đen)

Nhưng dầu sao tôi vẫn cứ hy vọng, sẽ vọng lên từ đó, khi mọi thứ bị ném vào cái vực đen, tiếng trẻ sơ sinh sẽ bắt đầu sự sống mới. Bao thế hệ đã bắt đầu và kết thúc, bằng tiếng khóc. Nhưng trong nhiều trường hợp, nước mắt thay cho niềm vui! – UYÊN NGUYÊN 02/08/2013

1097959_3270208451762_632869567_n

1097959_3270208451762_632869567_n
Bến Bình Ðông (Hình: Trần Tiến Dũng)

 

946600_3067672708495_1086024560_nTRẦN TIẾN DŨNGChiều mưa trên bến Bình Đông: Tôi cùng bạn bè quay lại bến Bình Đông. Sài Gòn mùa mưa tươi mát như một thiếu nữ vừa rời phòng tắm, tôi mong được gặp bến Bình Đông nước lớn và có mưa. Khi tôi qua cầu Chà Và, trời bắt đầu mưa nhỏ hột và gió như đứa bé trong trò chơi xoay tròn những dúm rác bên đường, riêng dòng kinh Tàu Hũ đang lúc nước ròng sát.

Tôi hoàn toàn không muốn đặt hệ thống miệng cống đen với hệ thống nói dối đỏ của thể chế bên cạnh nhau, dẫu tôi biết đó là sự tưởng không hề khiên cưỡng. Kinh Tàu Hũ lúc nước ròng sát hút về mình tất cả các miệng cống bẩn để rồi cả con kinh như một con thuyền cũ mục chèo chống mỏi mê mà vẫn không tìm thấy đường về bến bờ minh bạch.

Khi chúng tôi đi gần đến cái cầu sắt cũ may mắn còn sống sót trên kênh Tàu Hũ, thì bắt gặp những bãi bùn đen lộ ra. Trong sắc chiều muộn, những bãi bùn đen dâng lên như những ngọn đồi cố níu lấy ánh sáng và ánh sáng trước lúc sắp tắt cũng cố lóe lên níu nhìn bãi bùn.

Trong khoảnh khắc cả một khúc kênh nước ròng hiện ra sắc trắng lóa của lưỡi dao, một thứ màu trắng ma quái chảy chen giữa bãi bùn và nền trời , giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Tôi trở về, mở tienve.org đọc lại bài thơ năm trước của mình để ký ức tôi và ký ức dòng kinh không mất hút nhau.

Bến Bình Đông / túi rác / nước đen

Mặt nước đen bí ẩn cái chết
ánh chiều lè lưỡi liếm cây khô
ngách cống, hẻm lầy, khớp xương mục
Rạch Cát, bến Mễ Cốc…
tây nam Sài Gòn hoàng hôn đầy sẹo

Từ kè đá, từ cống
chảy ra dòng nước đen
ghê sợ hơn là thứ ứ đọng không chảy
khẩu hiệu của thể chế dối trá làm hoảng loạn cột đèn

Tháng mười cạn, nhà máy bột mì chờ bão
tấm tôn sét là bàn tay thiên sứ của gánh hàng rong
từ radio, kết quả xổ số kêu lên như tiếng quạ
và “trúng số” là bóng người đen thui mò rác

Bến Bình Đông nước đen
từng đống trái cây mắc cạn
từng đám thương hồ mắc nợ
lún âm hồn hoàng hôn

Thằng nhỏ nhảy cầu sắt
mang theo mong ước được là chim
cái đầu đen — khối đá vỡ mặt nước đen
trên ghe mục gã đàn ông cắt đầu từng trái dừa
chửi thề là cách ông ta tiễn đưa dòng nước ngọt.

Mặt nước đen lún như sự chết
không ở đâu, tiếng hò lềnh như ở đây
hò hơ
đời mắc cạn ác mộng lầy
lật em mấy bận anh lật cũng đặng
chơi úp, chơi ngửa, chơi nổi, chơi chìm
chơi em bức neo, bức đời lận đận.

Không ở đâu như ở đây
cắn miệng đàn bà là phụt ra đứa con
Túi rác ném xuống nước đen có tiếng sơ sinh than khóc.

Trần Tiến Dũng

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả, tác phẩm, Thân hữu, Xã hội

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: