cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Bây giờ mỗi khi ngang qua các giao lộ đèn xanh đèn đỏ tôi biết mình đã già nua hơn vì tiếng còi người sau thúc tới. Khái niệm thời gian biến mất vì bao nỗi hân hoan đã hun hút sâu sau mỗi khúc quanh đời mình… Niềm vui là những đóa hoa nở rộ, mà sắc màu loang tím ngát hồn.

Có khi nào trên đường đời tấp nập.
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Phút lơ đãng chẳng ngờ ta để mất.
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu.
thơ Bùi Minh Quốc

Câu thơ trên cũng làm tựa cho một bài viết của nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư, đọc lâu nhưng còn thấm đôi lần đọc lại, và khi tuổi mình mỗi sát na cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

… trong hành trình đi lướt qua nhau, phận người ai thấu?
Nguyễn Ngọc Tư

29 tháng Bảy, 2013
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Văn Chương, Độc thoại

Thẻ:

3 replies

  1. Tôi bất chợt nhận ra cảm xúc tím rung rức của hoa thật đẹp và nỗi buồn tiếc nuối ( thời gian không sắc không màu , mà tàn phai hết một thời thanh xuân .thduyen )

    Số lượt thích

  2. Cám ơn những bông hoa cúc đại đóa tím thẩm một trời….

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: