Cuối năm, tự vấn

1.
Tác phẩm do một người bạn trong tòa soạn chụp, nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân. Mỗi bận ngang qua, bức ảnh khiến mình khựng lại. Không phải khựng bước chân, mà khựng cõi lòng.

Mùa Xuân có mới hơn ở những lần trở lại? Nhưng sao Xuân vẫn đỏ một bờ tường chói chang, chưa chịu đổ xuống? Ðứa bé sơ xác ngồi lọt thỏm trong màu máu đỏ, thả ước mơ bay theo chùm bong bóng của người đàn bà nghèo bán rong, nhưng không bay qua hết ngày thiếu gạo.

Hôm qua có người đã xuôi tay, buông hết. Ấy vậy mà vẫn có người giận hờn. “Sao anh không buông nó sớm hơn!?” Trong ba triệu người, có mấy người đã buông được. Ðó là điều đáng kính trọng, và hiểu sự sống nơi nào cũng khốc liệt. Con thuyền nào cũng chỉ sợ một lỗ rò. Nước mềm từ đó mà tuôn theo…

Bức tường Bá Linh không tự nhiên mà sập, phải mất hơn hai trăm người trèo lên đó, bỏ mình. Phải mất 28 năm, người ta mới phá được nó bằng những nhát búa đầu tiên, nhưng chủ nghĩa tư duy thì không sập liền theo đó. Người Ðức đã mất nhiều năm sau nữa chống chỏi với những hệ quả.

2.
Mùa Xuân đang trở lại với những vết loang lổ buồn trên khuôn mặt thời gian. Tiếng pháo không làm át đi tiếng khóc từ đại dương theo nhang khói bay về. Mai vàng không làm tươi hơn căn phòng nơi tôi suốt đời ở trọ.

Mỗi người chọn cho mình một cách buông tay! Cái buông tay nào cũng không dễ chịu chút nào. Dù chỉ là một cuộc chia ly giữa bạn bè, giữa những người tình.

Tôi đã một lần buông tay, chia lìa với quê hương!

Little Saigon, 23 tháng Giêng, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả, tác phẩm, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: