Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu

 Kính nhớ Thầy Nguyễn Thùy

1.
Thầy dạy Văn, dáng người nhỏ thó, lưng còng, vẻ mặt khắc khổ nhăn nhúm. Mỗi lần lên lớp, chưa bước tới nơi đã thẩy tập giáo án trượt dài trên bàn. Rồi châm điếu thuốc đứng nhìn ra cửa sổ, nhả khói.

Mỗi lần lên lớp, ông hay mắng học trò. Thỉnh thoảng đánh. Một lần tôi không thuộc bài, ông gồng người khẻ hai roi thật mạnh vào bàn tay. Trông ông phải rướn người lên mới đủ sức ra đòn thật đau. Mà đau, vẫn không bằng lúc ông mắng lũ học trò: “Tụi bây là lũ đầu bu, đầu bú.” Về nhà ông hỏi: “Thầy đánh có đau không?”

Cổ nhân có câu, người hay chê mình, mắng mình là Thầy!

Ông mắng, rồi đánh. Ông chẳng thiết dạy những thứ ghi trong giáo án dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhưng lúc về nhà, vắt võng ngang cửa ra vào, nằm lim dim bắt đầu đọc Kiều, dặn trò lắng tai nghe.

2.
Suốt mùa ông không dạy nhiều, cuối mùa lên lớp bảo học trò mở tập ra chép hì hục, rồi dặn học thuộc bài tủ để đi thi. Mà thuở đó đi thi cũng chẳng thiết đổ… Thầy trò chỉ thiết tha đi… vượt biên!

Rồi sau thầy trò thất tán. Thầy qua Pháp, tôi đi Mỹ.

Bây giờ nhắc lại, tôi biết ơn Thầy. Dù mắng lũ học trò là “đầu bu, đầu bú.” Nhưng tự thâm tâm Thầy đã không xem lũ chúng tôi là những đứa hình rơm, rồi mặc sức nhồi sọ thứ chủ nghĩa mà giờ đây đang tàn phá đất nước, và vài thể hệ nữa không chừng!

3.
Dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, ông vứt giáo án nằm chỏng chơ trên mặt bàn, không buồn lật ra, đó là hành động của bậc hiền triết. Ông dạy cho học trò phải dốt nát mớ giáo điều chủ nghĩa cộng sản độc hại kia đi. Dốt chừng nào hay chừng ấy!

“Khôn gì cái mớ giáo điều, hại dân”

Cám ơn Thầy, đã dạy con ngu!

Hôm nay nhớ  Thầy

20 tháng 11, 2014
UYÊN NGUYÊN

 

Hình minh họa – internet

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Độc thoại

Thẻ:, , ,

5 replies

  1. Tặng UN
    “Đời vẫn là một cánh đồng xanh cỏ
    Để thầy trò ngồi xuống dậy lẫn nhau
    Những yêu thương những dấu ái cuộc đời
    Quên tất cả dối gian và thù hận.”

    4 câu này trong một bài thơ ngày xưa TT dậy cho học trò – không nhớ tên tác giả. Hình như trong Báo Ngàn Thông

    Một bài khác:

    “Tay cô dính đầy bụi phấn
    Áo cô hồng tô cuộc đời
    Cô khuyên không nên thù hận
    Các em bé nhỏ thương ơi!
    Đời cô như là nghiệp dĩ
    Cô thương yêu lắm trẻ thơ
    Đôi mắt sáng ngời như ý
    Cô giáo một lần mộng mơ…

    Mai đây các em khôn lớn
    Những cánh chim non rời trường
    Mang theo giấc mơ……
    Một đời tô điểm tình thương.”

    Xin lỗi, không nhớ thành bài.

    TT

    Số lượt thích

  2. Tôi nhớ một vài năm sau 1975, theo gia đình đi vượt biên. Chuyến đi o thành, lai quay về đi học dung kỳ thi học ky. Cô giáo dạy Vật lý cũng là cô chủ nhiệm hieu tam su cô học trò nhỏ lấm lem đen nhèm sau cả tuần lăn lóc ở vùng biển. Thi học kỳ 1 bị co một cặp hột vịt vi co học gì dau, sau đó ráng lấy điểm 20/20 o học ky 2 để khỏi bị ở lại lớp. Mấy chục năm sau. Học trò ở Mỹ vẫn nhớ đến cô giáo lớp 10 ngày nào. Cô vẫn còn ở Saigon, theo như bạn bè kể lại.

    Số lượt thích

  3. Bài viết hay quá,một bậc Thầy đáng kính biết bao giờ tìm lại được.

    Số lượt thích

  4. kính THÀY mới đưọc làm THÀY .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: