Hoàng Long – Cái Cớ Cho Cuộc Ðời

12631489_1252621398097928_555554681866513826_nNhiều người hay tự hỏi Tết để làm gì, có cần phải có Tết không? Tại sao không ăn tết Tây mà cứ giữ Tết ta vậy? Phiền phức. Phiền thì có phiền thật nhưng cái gọi là văn hóa hay lịch sử cũng chỉ là chút tình ta dành cho ngày tháng cũ. Dòng chảy miệt mài cứ đưa ta đi xa mãi với những bến bờ cũ, người thân xưa, kỷ niệm phai dần trong trí nhớ và rất ít khi ta tự hỏi đã bao lâu mình không trở về một thuở thiên đường không nghĩ không lo. Và Tết nhất, lễ hội là một cái cớ, một dịp để nhắc nhở ta đang đứng nơi đâu giữa cuộc đời này. Ta chợt sực tỉnh, đã một năm rồi ư? Sao thời gian trôi qua như chớp mắt vậy? Tết rồi, về quê thôi. Mái nhà xưa, người mẹ hiền tóc bạc vò võ đợi chờ…Bạn bè cũ, quay cuồng với cuộc mưu sinh vẫn nghe ngóng tin nhau, mong có dịp gặp gỡ như thuở thanh niên xa xăm nào… Thế là ta gom vài bộ quần áo, nhét vài quyển sách, khoác ba lô lên đón xe về quê. Tay bắt mặt mừng vui vẻ xong xuôi, cơm bưng nước rót tràn ngập tiếng cười qua rồi, khuya đó khi cả nhà đã ngủ say, ta thầm lặng pha một ấm trà, ngồi uống một mình nơi chiếc bàn có tuổi đời cũng mấy mươi năm như ta và bắt đầu nhớ nhung rồi ngẫm nghĩ. “Mạc tư thân ngoại vô cùng sự, thả tận sinh tiền hữu hạn bôi” (Đỗ Phủ). Cái chén cuộc đời dù là chén trà, dù là ly cà phê, dù là chai rượu hay lon bia mà ta có thể cạn cũng vĩnh viễn là một con số hữu hạn. Mỗi lần ta về gặp lại người thân, mỗi lần ta uống thêm một chén trà, cái số hữu hạn đó lại giảm dần giảm dần cho đến hết. Ta còn về quê được trăm lần nữa chăng? Ta còn gặp người thân được bao nhiêu lần nữa? May ra còn vài ba trăm lần. Những người bạn cũ cùng lớn lên nơi xóm nhỏ ngày xưa, đã kinh qua bao nhiêu trận đòn thù của lịch sử, giờ xa xăm tận phương nào, nơi chân trời góc biển sợ rằng chẳng còn lần nào nữa gặp lại nhau. Còn con người cũ ngây thơ của ta đâu, cái tâm tình nhiệt huyết thời tuổi trẻ phai mờ từ khi nào nhỉ? “Thơ ngây đi mất trong bước buồn giờ mới hay…” (Trúc Phương). Ta có khi nào phản bội lại chính niềm tin của mình hay chưa? Đã có thời gian nào ta bán linh hồn cho quỷ dữ? Những câu hỏi thật khó trả lời. Nhưng không cần trả lời. Câu hỏi chính là lời nhắc nhở ta quay về với chính mình “vạn vật giai bị ư ngã, phản thân nhi thành, lạc mạc đại yên” (Mạnh Tử). Và chính mùa xuân, chính Cái Tết là cái cớ để cho ta gặp gỡ người thân, chốn cũ và nhận diện chính mình.

Và rồi ta chợt nhận thấy vạn sự trong cuộc đời này, tất cả xét cho cùng cũng chỉ là cái cớ cho cuộc sống của ta thôi.

Như bản thân anh, khi còn trai trẻ, anh đam mê văn nghệ, muốn dùng văn chương cất lên tiếng nói cải tạo nhân quần. Anh nghĩ mình sẽ sống để mà viết. Đến bây giờ, tuy chưa bao giờ từ bỏ văn chương nhưng anh lại nghĩ khác. Giờ anh viết để mà sống. Không phải theo ý viết để kiếm kế sinh nhai như người đời thường hiểu. Đối với anh, viết văn  như một cái cớ để ta thêm yêu cuộc đời. Văn chương không bao giờ có thể thay thế được đời sống, nó chỉ làm tăng gia vị cho cuộc đời mà thôi. Cũng như Goethe đã viết “mọi lý thuyết đều là màu xám, và cây đời mãi mãi xanh tươi”. Phải sống, quan sát, trải nghiệm mọi cung bậc cuộc đời đến thế nào đó mà mới có thể viết được những câu tuyệt bút “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài…” Và ngược lại khi ta có thể thể lại cho đời những câu văn tuyệt bút, chẳng phải cuộc đời ta sẽ tươi đẹp và tràn đầy ý nghĩa hơn hay sao?

Tình yêu là một cái cớ khác cho cuộc đời này thêm đáng sống. Thi sĩ Nguyễn Trung Bình từng viết “Ta biết thế nào rồi cũng đã…em là cái cớ để trăm năm”. Thật tinh tế và xuất thần. “Đời vắng em rồi say với ai”? Không phải chỉ riêng văn nhân mà ai cũng muốn có cho mình được một kẻ hồng nhan tri kỷ. Không cần phải cao sang quyền quý, nếu thật sự hiểu mình thì “chái bếp hiên sau cũng ngọt ngào một lời cho nhau”. Và rồi ít ra cũng còn điều gì để sau này có cái mà nhớ lại một dĩ vãng xa xưa. “Mai xa cách nhau thương những lúc đôi mình chia nỗi đau, thương biết mấy ân tình ta đã trao và ước muốn cơn mộng thôi dãi dầu…”. Vậy mà cái cớ trăm năm năm đó có bao nhiêu người không biết trân trọng để một lần nước chảy qua tay, biết đến khi nào gương vỡ lại lành?

Và khi ta nhận thấy sự trôi chảy, phù du, hữu hạn của cuộc đời thì đó lại là cái cớ cho ta nghĩ đến cái vô cùng. Công danh tuyệt thế, tài hoa ngút ngàn rồi cũng chỉ như áng mây bay, có ý nghĩa gì trong vũ trụ này hữu hạn, hà tất phải đa mang và đau thương thái quá mà chi? Điều này giúp chúng ta nếu không buông bỏ được thì cũng đừng quá mê đắm vào lợi danh phù thế mà vừa hại mình vừa hại người. Nếu như ta không có sức khỏe và tìm thấy được sự bình yên trong tâm hồn mình, ta sẽ chẳng bao giờ thấy hạnh phúc. Và chẳng bao giờ cảm thấy biết ơn sự hiện hữu của chúng ta nơi trần gian này.

Vì thế, quan trọng nhất vẫn là bình yên và vui vẻ. Vì cuộc đời này, tất cả đều chỉ là những cái cớ cho chúng ta hiện hữu tràn đầy. Mưa là cái cớ cho ta trở nên chậm rãi, khoan dung, nắng là cái cớ cho ta vội vàng gấp gáp, cơn đau là cái cớ cho ta chăm chút sức khỏe của mình, nỗi buồn là cái cớ cho ta hiểu được bản thân ta và cuộc sống, sự bội phản là cái cớ cho ta hiểu được người khác và trân trọng gia đình. Cuối cùng, cái chết là cái cớ để cho chúng ta được nghỉ ngơi sau một cuộc đời phong ba cố gắng. Đối với những kẻ tài hoa, cái chết còn là cái cớ cho sự bất tử thiên thu.

Vì thế hà cớ gì ta lại trách mùa xuân, trách mưa gió, trách bão bùng, trách đau thương và bội phản? Ta phải cám ơn tất cả chứ. Để ta có thể trân trọng và khoan dung hơn với mình và với người. Để ta có thể nhìn lại những tháng ngày đã qua, để thương thêm những ngày tháng cũ cho dù tất cả rồi cũng sẽ phôi pha “Trả kỷ niệm xưa nếu ta không giữ được, mà chân mỗi đời hai lối bước ngày một xa…” (Trúc Phương)

Sài Gòn, ngày 31/1/2016

Hoàng Long

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: