Uyên Nguyên – Từ những ngày bão qua…

img Hình: Tấm ảnh tình cờ thấy được trên net của một nhóm học trò chụp lưu niệm, đứng trước
bức tranh mình vẽ dang dở trên tường ở trường EXCA, trại tỵ nạn Bataan, Phillipines

 

1.
Trận bão Typhoon Haiyan tràn tới, hung hãn quét đi nhiều thứ trên mặt đất, duy đã kéo ngược ký ức mình trở lại với mảnh đất lành, và người ở đó, hiền hòa.

Gần một phần tư thế kỷ rồi còn gì, mọi thứ trong trại tỵ nạn Bataan đã đổi thay, đã hoang phế. Cho nên những bức tranh mình vẽ ròng rã nhiều tháng trên những vách tường trong sân trường EXCA, bây giờ chắc cũng bị bôi xóa hết. Nhưng làm sao mất hết trong ký ức già nua nét đẹp ân tình của thầy Rod R. Tangcangco, người đã tận tình dạy môn hội họa cho học trò Việt Nam ở Philippines, và mình được chọn làm trợ giáo cho thầy suốt bảy tháng tạm cư.

2.
Ngôi trường EXCA ở cuối vùng 8. Hàng ngày học sinh “trung, tiểu học” từ các vùng phía bắc của trại đổ xuôi về đây đi học. Có người đi bộ, cũng có người phải đi xe “peso.” Riêng mình chỉ cất mấy bước là tới.

Song, nếu rẽ hướng trái của trường, đi dọc theo triền đồi sẽ đến một con sông cạn. Lội qua hết con sông này, khung cảnh mở ra là một ngôi nhà sàn trống vách, im lìm nằm bên khóm tre già um tùm, thân tre nằm rạp sát mái. Từ chỗ này, nhìn ra một bờ ruộng lúa bát ngát xanh rì, một bên núi dựng, quanh chân suối ở đầu nguồn đổ lài xuống vùng đất trũng, tạo thành hồ nước mát rượi.

Chủ nhân người bản xứ, giới thiệu mình là một cựu quân nhân từng có mặt ở Việt Nam, vì vậy rất thiện cảm với người Việt tỵ nạn. Mảnh ruộng là của gia đình ông mấy đời cày bẫm, nhưng chỉ thỉnh thoảng mới vào đây một hoặc hai bận trong tháng, ngoài ra ông sống ở một nơi khác.

Từ ngày quen biết, ông cho phép mình những ngày cuối tuần được thoải mái vào đây, mắc võng, hái trái, bắc gạo nấu cơm…, sống những ngày thật bình yên.

3.
Bão đến và đi, cuốn theo nhiều thứ. Và từ hôm nghe tin bão, chốc chốc mình cầm mảnh giấy se se trên lòng bàn tay. Ở đây không có chuyện khoe khoang, mà lung linh giữa tờ giấy mỏng đã nhuốm vàng phai, mình thấy hiện ra những khuôn mặt, đã vui, đã buồn nơi mảnh đất an lành và người ở đó, bụng dạ hiền hòa. Mình nhớ bóng dáng Thầy Rod ngồi nắn nót viết cho kịp tấm “Certificate” để trao cho mình trước giờ theo chuyến xe buýt rời trại. Và người nông dân luống tuổi tốt bụng còng lưng đẩy chiếc lưỡi cày trên thảm ruộng xanh xưa, bấy giờ khi bão tràn qua, chắc đang hiu hắt lòng!

Ngày 20 tháng 11, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

IMG

Advertisements


Chuyên mục:Thân hữu

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: