Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Tôi có một người bạn Nha sĩ, độc thân, thành đạt. So ra thì tuổi bạn nhỏ hơn mình nhiều. Nhưng là người đáng kính trọng.

Một hôm bạn nói: “Hồi còn đi học, biết chắc một cộng một sẽ thành hai. Nhưng ra đời rồi, mới hiểu một cộng một không phải là hai.”

Với tôi, bạn còn rất trẻ, trưởng thành trong môi trường xã hội Tây phương, nhưng lại có một đời sống Ðông phương “hướng Bụt.” Chơi với bạn nhiều năm, tôi tin, bạn có căn, có cội.

Cũng trong ý nghĩa đó, có lần tôi cũng nói với một anh bạn đồng nghiệp, “Anh cứ chủ nghĩa khoa học, có ngày khoa học nó vật anh…” Nay thì anh nghỉ rồi.

Tuy nhiên, nói như thế không có nghĩa tôi bài bác khoa học. Song lịch sử nhân loại từng chứng minh ngoài khoa học, có nhiều điều mà khoa học không hoặc chưa chứng minh được.

Hôm có một vị thầy ở bên nhà email sang nhắc chuyện ngày xưa, “dạo đó nghe nhiều người nói Triết mê cô nào mà đang làm việc ngon lành, bỗng bỏ ngang xương, mất biệt.” – Ðọc thư xong tôi cười phá, nhưng cũng bộc bạch: “Dạ, con thì chẳng mê cô nào. Ngặt, ai mê con thì con không bỏ được…” Nói thế có khi nghĩ là đùa!

Sao lại bỏ không được? Câu hỏi này chỉ dành cho những ai tin về nghiệp! Tổ có lúc chỉ khuyên mình “tu đi”chứ không nói tu để  “thành Phật.” – Đạo do tâm ngộ bất tại tọa (Lục Tổ Huệ Năng). Chỉ mong trong mỗi sát na chúng sinh nghĩ thiện, là đã làm được việc thiện rồi.

Cuộc đời, tôi tin nó là trường “challenging,” mà  sự chiến thắng tối hậu là chiến thắng chính bản thân mình. Trong ý nghĩa chiến thắng, có sự chấp nhận “thua.”

Nhân đọc ở mục Phụ Nữ Người Việt của Ngọc Lan phụ trách có bài khảo sát đờn bà trưởng thành hơn đàn ông những 11 năm chứ đâu ít, chợt nhớ email của thầy hôm nọ mà phá lên cười. Mấy nhà chuyên viên, khoa học gia thì luôn cân đo đong đếm để ra con số, mấy chị em đọc được chắc mừng rơn… Chứ “nỗi lòng đờn ông” thì tôi nghĩ như vầy, thà mấy chị em cứ ngây thơ hồn nhiên đi, trưởng thành chầm chậm cho với… Í à tui thương!

Một thương tóc xõa ngang vai,
Hai thương, hai thương đi đứng,
Vẻ người thật là đoan trang
Ba thương ăn nói có duyên,
Bốn thương, bốn thương mơ mộng
Đôi mắt huyền càng nhìn thêm xinh
Năm thương dáng điệu thanh thanh
Sáu thương, sáu thương nón Huế,
Nửa vành thật là nên thơ,
Bảy thương thiếp cũng mong chờ
Tám thương, tám thương thơ thẩn
bên bờ tạc dòng Hương Giang,
ố tang ố tang tình tang, tình tang tình,
ố tang tình tang
Chín thương bến Ngự sang ngang
Mười thương, mười thương tà aó,
Dịu dàng là bay gió bay,
ố tang ố tang tình tang, tình tang tình,
ố tang tình tang
ố tang tình tang
(Dân ca Việt Nam, Lý mười thương)

Thời mình không tạo cái “vừa,” mà hay tạo cái “hơn,” thế giới từ đó sanh nhiều biến loạn.

Cuối rồi, tôi nghiệm ra từ những lần thất bại, sinh ra thân này là đã “chọn nghiệp.” Trước mọi sự cám dỗ của cuộc đời, tôi thắng đủ thứ mọi đam mê. Chỉ mỗi cái tội là tôi không biết “thua” cái bản thân mình.

16 tháng Tám, 2014
UYÊN NGUYÊN

 

*Ảnh: internet

 

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: