Nguyễn Mạnh An Dân – Nguyên Triết, Một Đời Với Thi Ca

TINH THUC COVER PDFTÌNH THỨC, Thơ Nguyên Triết, Người Việt Books xuất bản, 2016
Tranh: Ðinh Trường Chinh, Bìa và trình bày: Uyên Nguyên

Tôi làm quen với thơ của Nguyên Triết đã lâu lắm, rất lâu, từ những ngày mà hai đứa bé ngây ngô của những năm đầu Trung học bỗng một hôm nhận ra những tà áo, những mái tóc, những ánh nhìn, những mây trời, những nắng sớm, những chiều mưa, những tối muộn, tất cả đều dường như có một cái gì lạ lạ, khó định nét, không tên gọi nhưng có khả năng làm ngất ngây, xao xuyến lòng người. Tôi ngẩn ngơ, bạn bè cùng trang lứa ngẩn ngơ, thầm lặng gậm nhấm những buồn vui chợt tới, chợt đi mà không biết phải làm gì nhưng Nguyên Triết thì không giống như vậy, những bài thơ đầu tiên đã được anh viết ra, có thể thơ cho một bóng hình có thật, cũng có thể thơ cho những lảng đảng đâu đâu, Nguyên Triết say sưa với những dòng chữ, ngây ngất với những kiếm tìm và anh san sẻ lòng mình với chính mình, với bè bạn những bài thơ có nội dung là lạ, kỳ kỳ mà nói theo chữ nghĩa của Hoàng Ngọc Tuấn thì “Hình Như Là Tình Yêu”.

Cứ như thế, thế hệ thanh niên của những năm đầu thập niên 60 lớn lên cùng với những nổi trôi, hào hùng và bi thiết của dân tộc mình, thăng trầm chìm nổi của thân phận mình và chúng tôi lạc dấu nhau trong cái nghiệt ngã, tàn khốc của chiến tranh và trong cái chia lìa, mất mát ngày đất nước ngưng tiếng súng trong một nền hòa bình đẫm nước mắt. Đôi lúc nhớ bạn, nhớ những vần thơ nói thay cho nhiều người của bạn nhưng tìm đâu, biết tìm đâu!

Em về trong mộng đêm qua
Cho ta xin lại tình ta hẹn hò
Em đi tình vẫn thiết tha
Giật mình tỉnh giấc
Riêng ta một mình
(mộng)

Tim em như bỡ ngỡ
Lận đận mối tình si
Dòng đời ôm thương nhớ
Mộng đến, mộng lại đi
(còn chăng chút tình si)

Môi nào đỏ, hơn môi em buổi sáng
Tóc nào đen, hơn tóc em bay
Lệ nào nóng, hơn lệ em hờn dỗi
Ngày nào vui, hơn phút thấy em cười
(đường tình ái)

Tôi vui mừng “gặp lại” thơ Nguyên Triết ở cái nơi không phải là quê hương này sau hơn ba mươi năm xa cách, tôi đặt chữ gặp lại trong ngoặc kép vì thật ra phải gọi là nghe lại mới đúng. Từ một tiểu bang xa xôi, lạnh lẽo tận cùng miền bắc nước Mỹ, Nguyên Triết đã say sưa đọc cho tôi nghe, một đêm, nhiều đêm những tiếng nói từ trái tim anh. Cảm ơn đời, cảm ơn người đã giữ cho bạn tôi trái tim nguyên vẹn với tình yêu, với cuộc đời. Tuy nhiên, trái tim Nguyên Triết bây giờ không chỉ chứa những vần thơ mượt mà ướt át, với ánh mắt làn môi, với nụ cười, tiếng hát. Nguyên Triết, trước sau vẫn là một gã tình si mơ mộng và lãng mạn nhưng nỗi đau trùm tỏa trên cả một quê hương, nỗi đau phủ chụp xuống cả một dân tộc và nỗi đau cấu xé, dập vùi từng mỗi phận người đã khiến Nguyên Triết không còn chỉ khóc cười, buồn vui với một bóng sắc, một cuộc tình mà anh đã đau cùng với nỗi đau của quê hương mình, của dân tộc mình. Những đứa con đứt ruột lìa xa tổ quốc tứ tán muôn phương, những cơn mưa mùa lũ trên quê nghèo sỏi đá, những chùa chiền vắng tiếng chuông sớm mõ trưa, những xóm làng thiếu khói cơm chiều vắng tiếng cười con trẻ, những tan thương mất mát của anh em bè bạn sau cuộc chiến buồn, tất cả,… tất cả đã làm ứa lệ trái tim rung cảm của người thơ.

Việt Nam ơi!
Đến bao giờ ngưng máu lệ,
Đến bao giờ!
Đến bao giờ
Tóc sơn nữ được cài hoa
(đến bao giờ)

Sóng buồn
Sóng sẽ lên cơn
Núi buồn núi vẫn
Im lìm ngàn năm.
(niềm tin sông núi)

Con về từ Bắc vào Nam
Bản đồ thu hẹp
Không còn như xưa
Con về thăm lại bạn xưa
Đứa đã nằm xuống,
đứa buồn lặng câm
(vì mẹ trông mong).

Niềm đau, nỗi buồn của chính mình, của quê hương, dân tộc mình luôn hằn sâu, trĩu nặng trong trái tim đa cảm của đứa con lưu lạc Nguyên Triết. Tuy nhiên, người thơ không rũ xuống trách đất than trời, không hằn học oán thiên vu nhân, anh bình thản đón nhận và lạc quan hướng tới một thế giới của thương yêu và tha thứ, trong đó tâm hồn con người mở ra và quyện cùng với những cái huyền nhiệm của vũ trụ, cái hằn cửu của thời gian và cái cao vợi của những ước mơ làm đẹp cuộc đời:

Cuộc đời thực tại nhiệm màu
Không sanh, không diệt
Không đời không ta
Dẫu cho tha thiết gọi là
Niềm đau muôn kiếp
Vẫn còn lại tâm.
(thực tại nhiệm màu)

Bằng tất cả những đắn đo của một tâm hồn tự trọng, và bằng tất cả nỗi e dè của một trái tim chân thật Nguyên Triết đã buồn bã nhận xét: dường như trong cuộc sống bây giờ, chúng ta đã có quá nhiều nhà thơ nhưng lại có rất ít thơ. Nguyên Triết không bao giờ tự coi mình là nhà thơ nhưng anh lại hiến tặng cho đời rất nhiều thơ. Xin mời quý vị cùng lắng lòng vào thế giới thơ của Nguyên Triết và hy vọng quý vị sẽ mỉm cười và đồng ý lời giới thiệu ngắn tôi viết không phải vì Nguyên Triết là một người bạn. Thơ anh, nếu được trân trọng đón nhận đơn giản chỉ vì nó xứng đáng để được như thế.

Houston tháng 3 năm 2006
Nguyễn Mạnh An Dân

  • Tranh: Ðinh Trường Chinh
Advertisements


Chuyên mục:Trên kệ sách

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: