Hank Tran – “gửi con cho giông tố”*

12316379_510148849173038_1450367640870852797_nHôm nay là Ngày lễ Hiền mẫu, đáng lẽ viết riêng cho mẹ nhưng thấy chuyện của mình cũng liên quan đến nhiều người mẹ khác, nhất là một người mẹ đang làm xôn xao facebook, nên nổi hứng viết luôn status này để chia sẻ với mọi người.

Nước chảy xuôi, sự hy sinh của mẹ dành cho con bao giờ cũng là một chiều. Mẹ có thể hy sinh thân mình để bảo vệ con chứ không bao giờ có chuyện ngược lại, trừ trường hợp người mẹ đó đang ở trong trạng thái thần kinh không bình thường. Phát ngôn rằng một người mẹ đem con ra làm lá chắn bảo vệ thân mình thì hoặc là chưa hiểu gì về tình cảm của mẹ dành cho con, hoặc đang xúc phạm cá nhân, cho rằng người mẹ đó bị tâm thần. Người mẹ nào cũng cho rằng chỗ tốt nhất dành cho con là bên cạnh mẹ, trừ trường hợp bất đắc dĩ. Và quyết định cho con đi cùng với mình, dù đến chỗ nào chăng nữa, đều dễ dàng hơn rất nhiều so với tình huống phải để con một mình.

Chắc hẳn vào mùa hè năm 1984, khi bố tôi quyết định để ông con mới 12 tuổi, vừa học hết lớp 8 và chưa xa nhà bao giờ, về sống với bà ngoại rồi hàng ngày tự đi bộ từ nhà ở phố Lò Đúc đến bến xe ngã năm Phan Chu Trinh bắt xe buýt tuyến Diễn-Trôi-Phùng đến Trường Đại học Sư phạm tận Cầu Giấy để luyện thi vào trường chuyên cấp III, mẹ còn lo lắng hơn hồi ôm tôi đi sơ tán bom B-52 về Yên Kỳ, Sơn Tây cuối năm 1972. (Cũng từ đợt tự đi xa đó mà tôi chính thức bỏ được biệt danh “tồ” và không ngại đi xa, lại còn sinh máu giang hồ, cứ thích rong ruổi mãi đến tận bây giờ. Nhưng thôi, sẽ kể lại chuyện này trong một dịp khác).

13177640_567660133421909_1638437827506207193_nTranh: Fb Hank Tran

Nhìn lại lịch sử Việt Nam hiện đại, thấy quá nhiều cảnh ngộ của những người mẹ, hoặc phải ôm đồm gồng gánh mang con theo trên những con đường vô định, hoặc phải dứt ruột cho con đi xa mình – nói theo ca từ của nhà thơ Trần Dạ Từ là “gửi con cho giông tố” – tựu chung đều vì sự an nguy và tương lai của đứa con. Không thể phán xét người mẹ “gửi con cho giông tố” rằng sao không ôm đồm gồng gánh con theo mình để sống chết rau cháo có nhau, hay ngược lại. Xin nhắc lại rằng, trừ trường hợp đang trong trạng thái thần kinh không bình thường, người mẹ bao giờ cũng cân nhắc để quyết định theo hướng tối ưu nhất cho con mình, trước mắt hay lâu dài.

Trong Ngày lễ của mẹ này, nếu tôn trọng sự thiêng liêng của tình mẹ, đừng nhân danh cái gì khác mà phán xét các quyết định của những người mẹ đối với con cái. Còn quá nhiều việc đáng làm, và nên làm, đừng phí thời gian và sức lực đi phán xét một người mẹ về một quyết định đối với đứa con của chính mình.

Trở lại chuyện riêng, càng nhớ mẹ và biết rằng mẹ đang nhớ con cháu trong ngày này, càng hiểu và trân trọng quyết định của mẹ cho phép con bay nhảy xa nhà từ sớm và xa mẹ bấy lâu nay. Mẹ hãy tin rằng quyết định đó luôn luôn đúng, nhờ đó mà con mới có thể sống tốt hơn cho mình, cho các cháu và cho nhiều người khác. Mong Trời Phật phù hộ mẹ thêm sức khỏe và bình an.

(trích Facebook Hank Tran, tựa do Blog UN chọn, là ca từ của nhà thơ Trần Dạ Từ được nhắc trong bài viết của tác giả)

  • Feature Image: Fb
Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: