Ðỗ Trung Quân – Hồi Ức (kỳ 3)

11154942_1569034256717533_7584625406753780244_oẢnh minh họa (ảnh: Nhật Giang)


11. chảy đi kênh ơi!

13659192_1093043190790413_2002979414107654868_nĐấy là căn phòng 8 mét vuông vừa đủ kê một chiếc giường nhỏ, một tủ gỗ sơ sài. Bàn học là chiếc thùng carton úp ngược ngay trên giường. căn phòng khu ổ chuột nhô ra trên dòng kinh đen cuối con hẻm nhà cửa khang trang mà cái tên còn đến tận bây giờ. hẻm photo lưu luyến.

Nếu có kẻ nào đấy trôi dạt gần quá nửa đời mà vẫn không ra khỏi thành phố sài gòn, chỉ từ quận này qua quận khác, chỉ từ ngôi nhà khang trang của mình đến những căn phòng ổ chuột thì kẻ ấy chính là tôi.

Rời ngã ba ông tạ. một túi xách vài bộ quần áo đi học tôi về căn phòng này trên dòng kênh đen nhìn ra những vạt rau muống xanh rờn mỗi sáng nồng nặc mùi dầu nhớt xịt rau theo gió vào nhà, thứ mùi độc hại hàng ngày mà sau này khi đưa mẹ về ở quá lâu,có lẽ chính nó khiến bà mất sớm. biết sao được khi tôi bỗng thành một thanh niên chỉ có gia tài duy nhất vài cuốn sách và “cái nghèo lộng lẫy,huy hoàng”. nơi tôi sống đủ mọi thành phần trôi dạt từ mọi hướng cuộc đời.ca ve, gái điếm, dân lao động đủ nghề. căn phòng nhỏ ấy đêm đêm đèn sáng và có lẽ nó là nơi duy nhất mỗi khi cảnh sát bố ráp ca ve, gái điếm họ không gõ cửa phòng tôi, họ biết có một người làm nghề… đi học. gác trọ phía bên trên là nơi gái điếm thuê trọ. Họ tất nhiên ra đường ban đêm, trở về gần sáng, thỉnh thoảng đưa khách về phòng. T là người đẹp nhất trong số ca ve ấy, T trạc tuổi tôi, đêm đêm… áo dài trắng đi làm. Áo dài trắng trông ngây thơ hơn,dễ bắt khách những chú GI [lính mỹ] hơn? chả biết, đấy là chuyện của T. nhiều đêm son phán nhạt nhòa,xiêu vẹo về khi gần sáng T ném vào phòng tôi một khúc bánh mì hay cái bánh bao “ăn lấy sức mà học đi anh chàng thư sinh của em!” ăn thì ăn, bụng đói thì chả cần “sĩ khí”. T đẹp nhưng tôi không để ý, tôi lo ngày mai có tiền đóng học phí hơn là eo với ngực của cô cho đến một ngày…

… nửa khuya khu ổ chuột bị bố ráp. khách của T nhảy xuống kênh thoát đi, cô thì nhảy lên giường tôi núp sau lưng gã học trò đang ngồi học, cô trùm chăn kín mít. cảnh sát không bao giờ vào phòng tôi, họ đi qua còn nhìn thấy tôi đang ngồi học một mình. những cuộc bố ráp không thường xuyên những vẫn xảy ra dăm tháng, đôi lần. khi cảnh sát rút đi. T vẫn trùm mền sau lưng tôi, tôi bảo cô về phòng ngủ đi trả chỗ cho tôi học. T nói trong chăn “em ngủ ở đây!” có mỗi cái giường nhỏ, cô nằm đấy thì tôi nằm đâu? tôi quyết liệt đuổi. biết không thể, bước xuống giường T xỉ trán tôi “đồ ngu!” rồi vùng vằng trở lại phòng mình nơi gác trên. “đồ ngu!” phải mất đến một năm sau tôi mới hiểu cái xỉ trán và câu mắng ấy của T. ngày nọ, khi đi học về một mảnh giấy nhỏ nhét vào khe cửa “em đi nhé!” cô gái giang hồ xinh đẹp đã tìm nơi trọ khác. đời họ như những dề lục bình lang thang trên dòng kênh, nơi này qua nơi khác, bất trắc và bất định… tôi sẽ gặp lại cô sau 1975, nơi trường phục hồi nhân phẩm. đấy là một câu chuyện rất bi thương khác.

Nhưng những ổ bánh mì nửa đêm của T còn trong trí nhớ suốt đời. khi ấy tôi 17 tuổi.

Căn phòng nhỏ của tôi hơn 10 năm sau sẽ có một người đàn ông khi đến tìm với chiếc xe đạp sườn ngang, khi đã đứng trong nhà, ông vẫn không tin nổi đấy là nơi cư trú của tôi một chàng trai đã có những bài thơ đăng ở tờ báo của ông, ông là người chọn lựa. cuộc ghé thăm như là định mệnh, ông từ đó sẽ gắn chặt với tôi bằng công việc, bằng sự trợ giúp kín đáo, bằng tất cả sự sẻ chia của một người anh, người thầy. không có ông, cuộc đời tôi hôm nay chưa biết sẽ ra sao. Đấy cũng sẽ là một câu chuyện khác sẽ được kể ra lần khác.

Nhiều năm sau, khi rời khỏi khu xóm ổ chuột gác nhỏ đèn vàng,mỗi khi trở lại cảnh cũ còn đấy, người quen cũng còn đấy,những đứa trẻ lại lớn lên, lại lam lũ như cha mẹ chúng. có đứa con gái đi qua “chào chú! con M đây! con đi làm nghen chú… “mùi hương rẻ tiền còn để lại khi cô gái đã lẫn vào khoảng tối hun hút. mùi hương tự nó kể về công việc của cô. tôi thầm hỏi “sao không bơi đi, dòng kênh tối ám có rộng bao nhiêu sao không bơi đi?”.

đấy là câu hỏi ngớ ngẩn

Cuộc đời không dễ thế,có kẻ bơi đi, có kẻ chìm xuống hay có người không thể bơi đi…

chỉ dòng kênh vẫn chảy…

âm thầm…

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: