Trần Thu Miên: Bài Tình Ca Cho Cô Sinh Viên

tran-thu-mienTruyện và tùy bút của Trần Thu Miên: Giã Từ Giọng Hát Em
T
rình bày: Lê Giang Trần – Bìa: Uyên Nguyên


(về Ng. Đ. Thắng, Ph. V. Dương và những bạn bè cũ ở UTA)

Tháng Mười, sân nhà ông đầy ngập nắng vàng mềm mại.  Nắng long lanh trên những vòm lá phong rực rỡ màu son đỏ, màu phấn hồng như môi như má các nàng sinh viên nhởn nhơ bước qua những sân trường đại học thuở ông còn đeo balô đi học.  Cũng có những vòm lá đang bắt đầu đổi sang màu đỏ sậm như màu rượu chát lóng lánh trong ly thủy tinh.  Kỷ niệm thời đi học của ông vẫn rực rỡ trong ký ức như những vòm lá phong Tháng Mườimiền  Đông Bắc Hoa Kỳ.

Ông ngồi uống rượu mạnh, ăn gỏi cá kiểu quê nhà với ba người bạn thân.Món gỏi cá cuộn lá mơ, lá tía tô, lá kinh giới, nhiều thứ rau ghém, riềng, ngò, chấm với nước sốt hâm nóng ngay trên bàn ăn.Nước sốt được nấu từ xương cá, tôm xay, riềng, me chua và rượu chát, bốc mùi thơm hơn nước sốt nấu với mẻ.Thỉnh thoảng người vợ trẻ của ông mới bỏ giờ loay hoay làm món nhậu này để ông nhậu lai rai, nhất là những lúc có bạn thân ghé thăm từ phương xa.

Hôm nay ông có lý do chính đáng để uống rượu.  Lâu rồi ông không còn uống rượu thường xuyên nữa vì sau lần thử nghiệm tim gan phèo phổi lung tung, cô bác sĩ trẻ của ông đã khẩn khoản cảnh cáo.

 “Ông Trần ơi! Tôi không có cách nào giải thích để ông hiểu rõ về sự nguy hiểm của cồn đối với ông.Tôi chỉ có thể bảo rằng ông thuộc lọai người bị dị ứng chất cồn.Có người uống ngày đêm mà lá gan vẫn bình thường.Còn ông, lá gan ông bị dị ứng cồn nên ông bỏ rượu đi đừng uống nữa.Nếu ông tiếp tục uống, lá gan của ông sẽ như chiếc lá cây bị khô lại.  Và khi nó khô rồi thì ông dư hiểu được điều gì sẽ xảy ra.”

 “Cô nên nhớ là tôi chỉ uống rượu khi có bạn thôi, chứ có uống hàng ngày đâu?” Ông cãi lại cô bác sĩ trẻ.

“Lá gan là của ông.  Tôi chỉ nói vì lương tâm nghề nghiệp.”  Cô bác sĩ vừa nói vừa cười, “Tôi cũng uống rượu với bạn bè, nhưng may mắn hơn ông là gan tôi không dễ bị dị ứng vì cồn như gan của ông.  Nếu ông không muốn chết sớm vì chai gan thì bỏ uống rượu đi.Từ nay họp bạn, mang trà xanh ra mà uống.  Mấy người Á Châu như ông thích uống trà lắm mà.”

 “Thế thì mất vui!” Ông nghĩ thầm trong đầu, “Nhậu gỏi cá mà không uống rượu thì cũng như ăn chè mà không có đường.”

Rượu! Từ ngàn xưa đến nay vẫn là biểu tượng và nhu cầu cần thiết cho các mối liên đới trong đời sống, từ liên hệ tình cảm trai gái, bạn bè, đến các nghi lễ kể cả tôn giáo lẫn chính quyền.  Không có rượu không thành bữa tiệc.Không có rượu không có các nghi lễ cúng tế.  Rượu, uống mừng con trẻ mới ra đời.  Rượu, uống mừng tuổi thọ. Rượu, uống chia tay người qua đời trong các ngày tang lễ.  Rượu, uống để mừng lúc thành công.Rượu, uống để giải sầu khi thất bạt.  Ngày còn trẻ ông uống lung tung, thứ gì cũng uống.  Bây giờ ở tuổi quá trung niên, ông chỉ còn uống rượu nho, phần lớn là rượu nho đỏ.Thỉnh thoảng ông vẫn mời vợ ông đến một quán rượu ngồi uống nói chuyện đời hay ôn lại kỷ niệm lúc còn thanh xuân.  Thuở ông còn chạy theo tán tỉnh bà ở sân trường đại học.  Kỷ niệm kể lại sau khi nhấm vài ngụm rượu đỏ hình như nghe cũng nồng nàn hơn, thơm tho hơn.Uống rượu với bạn bè là cái thú thanh tao.Rượu như dòng suối chuyên chở những kỷ niệm về từ dĩ vãng xa xôi, hay cánh cửa mở ra những khung trời mới.Rượu thôi thúc tiếng cười trên môi bè bạn.Thế mà bây giờ ông phải bỏ rượu thì biết nói gì đây.Thôi thì có chết cũng phải cụng ly với bạn hiền lâu ngày không gặp.

Thật ra ông đâu phải là tay nghiện ngập.  Ông đâu phải là loại người không rượu là ngáp như cá thiếu nước.Ngày còn trẻ, thuở hai mươi, ông đã có lần say rượu ba ngày liên tục.  Dạo đó là thời sinh viên nghèo khổ độc thân, những ngày lễ nghỉ vài thằng bạn cùng cảnh ngộ thường gặp nhau uống bia nói phét, ca hát nghêu ngao cho quên buồn.  Thỉnh thoảng đứa nào có tiền, mua bia mua ruợu mạnh loại rẻ tiền đến thách đố nhau uống cho đỡ buồn, và vì thế ông đã bị say túy lúy vài lần.  Đó là thành tích uống rượu thời tuổi trẻ của ông.Nghĩ lại thấy ngớ ngẩn nực cười.

Bẵng đi mấy tháng nay ông không uống rượu và cuộc thử nghiệm máu đã chứng minh hùng hồn rằng chất cồn thật sự có ảnh hưởng tới những tế bào trong gan của ông.Sự khác biệt lúc ông uống rượu lai rai và lúc ông bỏ không uống giọt nào không thể chối cãi được.  Cô bác sĩ trẻ so sánh kết quả thử nghiệm với ông đã hiên ngang tuyên bố, “Ông thấy chưa? Lá gan của ông thật sự bị dị ứng về rượu.Bỏ hẳn rượu là phải đạo.  Nếu uống thì năm thì mười họa thôi nhé.”  Ông không thể chối cãi gì được nữa.Và ông đã bỏ rượu.

Nhưng chiều nay thì khác.Người bạn học ba mươi năm trước ghé nhà chơi mà không uống rượu sao đành?  Vợ ông nghe tin bạn ông tới đã bàn với ông về những món nhậu mà cô có thể làm để đãi bạn ông.  Cuối cùng thì ông đồng ý với bà là sẽ làm món gỏi cá, ăn theo kiểu Việt chứ không theo kiểu Nhật hay Đại Hàn.

Cách đây vài tháng, một người bạn học thân chuyển cho ông thông báo về ngày tái ngộ bạn xưa trường cũ sẽ tổ chức quanh vùng Dallas-Fort Worth, nơi ông từng sống lây lất gần bảy năm thời đi học tại University of Texas at Arlington (UTA).  Đã có lúc thế giới của ông dường như chỉ có một biên giới rõ rệt đó là sân đại học.Ông không biết gì hơn là phòng trọ, lớp học, trung tâm sinh viên, và thư viện.Tất cả mọi sinh hoạt trong đời sống lúc đó được xảy ra quanh quẩn những địa điểm trên.Khi nhận được điện thư đó ông liếc qua rồi hủy bỏ ngay.Dù ông đã yêu mến và lưu luyến sân trường và bạn bè ở nới đó vô vàn, nhưng hình như ông chưa hề nghĩ đến một ngày tái ngộ với những người đi học cùng thời với ông.Ông chỉ nghĩ đến một vài đứa bạn thân mỗi lần chợt nhớ về sân trường ấy.  Lâu lâu có dịp gặp lại một hai đứa trong những chuyến công tác là ông sung sướng rồi.

Người bạn thân chuyển e-mail thông báo về ngày họp cựu sinh viên UTA cho ông cũng vừa điện cho ông. Qua điện đàm, ông ấy bảo, “Mày còn giữ bản Tình Ca Cho Cô Sinh Viên Không?”

 “Thường thì còn, nhưng tìm sao ra!   Tao đã di cư bao nhiêu lần từ ngày rời Arlington.  Bài hát ấy có lẽ nằm trong chồng sách cũ nào ấy.”

“Ráng nhớ để viết lại bài hát cho tao nhá.  Chúng tao sẽ hát trong đêm tái ngộ đấy.”

“Mày còn nhớ gì không?” Ông hỏi.

“Nhớ lõm bõm và chỉ biết đệm ba gam thôi đấy, Rê trưởng, Sol và La 7.”

 “Thế là ngon rồi.  Nhớ được gì cứ hát như vậy, không thì bịa đại lời ra mà hát.”

“Không được, mày ráng mà viết lại đấy.”

“Được, tao sẽ cố gắng.”

Câu nói của người bạn có công hiệu như ma túy.Tự nhiên ông thấy lòng lâng lâng khoái chí.Ông không ngồi ôn lại dĩ vãng, nhưng bỗng thấy vui khi nghĩ về sân đại học UTA.Dù khoảng thời gian đi học có thơ mộng có đẹp đến đâu, ông chưa bao giờ nuối tiếc cả.Ông chỉ nghĩ về khoảng thời gian ấy như nghĩ về những kỷ niệm đẹp trong đời.  Sự kỳ diệu của kỷ niệm đẹp là mỗi lần mình nghĩ tới hay nhắc lại, là mỗi lần kỷ niệm lại được tô thêm son phấn, đẹp hơn lên hay nồng nàn hơn lên.  Còn những kỷ niệm đau thương dường như càng ngày càng lu mờ không làm ta khổ đau thêm khi nghĩ về những kỷ niệm ấy.  Bây giờ lũ bạn ông đứa nào cũng xấp xỉ năm mươi hay ngoài năm mươi.Cái tuổi người xưa bảo là tuổi biết rõ vận mệnh Trời đã định cho mình rồi.Thế mà những bạn thân của ông vẫn gọi nhau bằng “mày tao” và còn chửi thề loạn lên mỗi lần có dịp điện đàm hay gặp mặt.  Đôi khi gặp lại bạn cũ, ông vẫn tưởng lầm mình còn ở tuổi hai mươi;  cái tuổi ngông cuồng không sợ chết hay cứ tưởng mình sẽ sống mãi mãi.

Đã lâu rồi ông quên “Quán Thơ.”  Nơi một số sinh viên Việt Nam, ở UTA, tụ họp những chiều Thứ Sáu.  Cái tên Quán Thơ là do ông đặt như một cách marketing hay rủ rê bạn bè và “các em” sinh viên tụ tập lại ca hát, đọc thơ con cóc, nói xạo, cãi nhau, kể chuyện ruồi bu để những chiều Thứ Sáu trong sân đại học bớt cô đơn.  Chiều Thứ Sáu là chiều của hẹn hò trong sân đại học.Những đứa có bồ, có tiền, hẹn nhau đi ăn đi nhảy đầm, còn những đứa vừa nghèo vừa không có bồ như ông thì chỉ biết nằm co ro cho hết thời giờ.  Phòng trọ của ông không có TV, không có máy nghe nhạc, chỉ có cây guitar mà cô bạn Mỹ làm chung thư viện muốn tặng ông, nhưng ông xin cô bán lại cho ông và cô ta đã bán cho ông cây đàn với một giá quá rẻ vì ông không muốn xin xỏ.  Dạo đó, ông và một người bạn chung phòng bất đắc dĩ, không biết làm gì cho hết những chiều Thứ Sáu nên đã quyết định phải biến phòng trọ của mình thành nơi tụ họp ca hát cho vui.  Cả hai đứa đều làm việc trong thư viện nên được dùng trộm máy chữ và máy copy.Ông soạn tờ quảng cáo về quán thơ và thông báo đại khái là Quán Thơ sẽ tổ chức họp mặt văn nghệ mỗi tối Thứ Sáu.Ai cũng được mời kể cả những người không đi học tại UTA.  Ai có thơ cứ mang đến đọc, có bài hát cứ đến hát, có chuyện tiếu lâm cứ đến kể và ai có thể mang bánh ngọt, chè, hay bia rượu cứ tự nhiên mang đến.  Tờ quảng cáo được in trên giấy màu hồng và phổ biến khắp đại học.Ông còn mang dán lên cả ngoài cửa các phòng vệ sinh trong đại học.

Đêm họp mặt đầu tiên ở Quán Thơ thành công.Một người bạn làm việc ở tiệm tạp hóa 7-Eleven đã mang đến mấy chục thùng đựng hộp sữa bằng nhựa và các thùng này đã được xếp lộn ngược lại thành những chiếc ghế xếp quanh phòng.Phòng trọ chật ních từ phòng ngủ ra phòng khách.  Các em khéo tay mang chè mang bánh ngọt đến và căn phòng cứ mịt mù khói thuốc và tiếng cười nói.

 Một tay thích làm thi sĩ đã mang đến tập thơ chép tay rồi chụp thành nhiều bản để tặng khách của Quán Thơ.  Dạo đó chưa có máy điện toán nên việc in ấn vô cùng khó khăn.Tay thi sĩ bạo gan này xin đọc một bài thơ trong tập thơ của mình.Ông đứng vai trò chủ Quán Thơ đã phải đứng lên trịnh trọng giới thiệu tác giả và ra dấu cho mọi người im lặng để tác giả trình bày.  Thi sĩ mặt nghiêm trang như người đọc Kinh Thánh trong nhà thờ đứng lên sửa lại quần áo cho thẳng thắn rồi hắng giọng đọc to:

Em như con cá rán
Anh như con mèo mù
Mèo mù gặp cá rán
Cá rán cười khúc khích

 Thi sĩ chưa kịp đọc thêm thì cả Quán Thơ như muốn nổ tung ra vì tiếng cười. Có đứa cười rơi nước mắt phải chạy ngay vào phòng vệ sinh lau mặt.Ông chủ Quán Thơ lại phải kêu gọi mọi người im lặng để thi sĩ đọc hết bài thơ.Mấy chục năm rồi mà ông vẵn còn nhớ mấy câu thơ này.Bên cạnh đàn ca tán gẫu, Quán Thơ cũng là nơi để các chàng và các nàng tìm đến nhau dễ dàng và tự nhiên hơn.Đây là chốn thi thố tài năng về văn nghệ, làm bánh, và dĩ nhiên tài trai gái tán tỉnh nhau.  Cứ thế Quán Thơ sinh họat một thời gian có đêm tới hai ba giờ sáng đến khi hàng xóm trong chung cư làm đơn kiện thì Quán Thơ phải rút bớt sinh họat lại.

Bài Tình Ca Cho Cô Sinh Viên đã được viết và hát tại Quán Thơ.Ông biết lõm bõm vài ngón Guitar và đôi điều căn bản về nhạc lý, thế mà ông vẫn bạo gan ‘sáng tác” ca khúc.Đúng là mèo mù không sợ nhảy vào chảo dầu sôi bắt cá rán.Có mấy em sinh viên dễ thương quá.Các em sốt sắng mang bánh mang chè đến Quán Thơ nên ông phải nghĩ ra một bài hát để tặng các em và mong các em sẽ không vội chán Quán.Quán Thơ mà không có bóng các em thì đóng cửa sớm.

Một đêm, sau khi Quán Thơ đóng cửa.Ông ngồi ôm đàn nghêu ngao viết bài tình ca và có một cô sinh viên cũng thuộc loại to gan đã nghe ông năn nỉ tập và hát bài này trong Quán Thơ.  Cô ta hát không hay cũng như ông chơi đàn vô cùng dở nhưng bài hát đã được người đến Quán Thơ có cảm tình ngay.  Lúc đó ông sướng quá.Viết được bài hát có vài người thích là đủ quá rồi.Bài hát cũng gây được thắc mắc trong đầu vài em.  Có em đã hỏi ông,  “Anh viết bài tình ca này cho ai đấy?”

“Cho các cô Sinh Viên Việt Nam ở UTA,” ông trả lời.

“Xạo,” có cô không tin câu trả lời ba phải của ông đã nguýt đến gần rơi lông mi giả. Có cô nói nhỏ, “Anh viết bài khác cho em được không?”

Mà đúng thế.  Ông viết bài tình ca này trong lúc trái tim ông chỉ mơ hồ chứa chấp nụ cười, bước đi, mái tóc của ai đấy.  Có thể là của một người yêu mà ông vẫn chưa tìm ra lúc đó.

Hôm nay được người bạn thân thôi thúc, ông ngồi trước máy điện toán, nhìn vòm phong lá đỏ rực giữa sân nhà, và moi óc moi tim viết lại lời ca.

Tình Ca Cho Cô Sinh Viên
(UTA 1978)

Em đi qua đây
Vạt nắng sân trường
Rơi trên vai hai vai
Mềm suối tóc bay

Em đi qua đây
Như làn nắng mới
Sưởi ấm sân trường tha hương

Em mang trong tim
Giòng máu da vàng
Quê hương xa xôi
Đời chia nhánh sông

Đôi khi em mơ
Về đời dĩ vãng
Rưng rưng trên mi
Lệ sầu rơi nhanh

Ở sân trưòng này
Em là bóng mây
Hỡi người em nhỏ
Trường UTA
Rồi ngày mai đứng
Ở cuối cuộc đời
Tôi thương bạn bè
Và tôi nhớ em
Cô Sinh Viên hiền
Trường UTA

Em đi qua đây
Ngày nắng thu vàng
Em thơm tho như
Vườn trái chín ngon

Em như chim non
Bay vào lớp vắng
Ngồi nhớ thương về quê hương

Em đi qua đây
Giọt nắng vô tình
Vương trên mi cong
Buồn như lá rơi

Em ôm trên tay
Một chồng sách mới
Hay em tôi ôm
Chuyện tình thơ ngây.

Đấy là lời ca ông viết ba chục mùa Thu rồi.Có thể vài lời đã được ông vô tình sửa lại.  Nhưng tình cảm của những lời ca ngu ngơ này thì vẫn nguyên vẹn trong ký ức ông.

Bẵng đi vài tuần, một người bạn học khác cũng từ vùng Dallas-Fort Worth điện cho ông báo là sẽ ghé ông vì ông ta lên đây công tác hai tuần.  Ông điện ngay cho người bạn kia và hứa là bài nhạc sẽ được viết lại tử tế và ông bạn lên đây công tác sẽ mang về trước ngày tái ngộ.  Ông bạn công tác này cũng từng chơi guitar và hát trong ban nhạc sinh viên ở UTA thời đi học.Và ông ấy cũng ăn dầm ở dề Quán Thơ một thời.  “Như thế là hay quá,” ông nghĩ thầm, “Bắt thằng này hát lại bài hát với mình để viết nốt nhạc lại cho dễ.”

Người vợ trẻ của ông đã bày xong bữa nhậu cho ông đón bạn hiền.Ông mời thêm hai ông bạn ở gần đến nhậu cho vui.Hai ông này là hai nghệ sĩ chân chính.Cả hai ông đều đi làm để nuôi nghệ thuật của mình chứ chưa ông nào kiếm cơm được bằng các sáng nghệ thuật của mình.Ông thật sự yêu mến và phục tài của hai ông bạn này.Một ông học nhạc chính qui ở đại học âm nhạc Berklee, nơi đã đào tạo ra nhiều thiên tài nhạc Jazz tại Hoa Kỳ.Một ông học vẽ và nghệ thuật ở Mississippi lại thêm tài sáng tác ca khúc và chơi guitar.Ông mê tài của hai ông bạn nhạc sĩ và họa-sĩ-nhạc sĩ này lắm.Có hai ông này đến nhậu với ông bạn học từ Texas lên chắc chắn bài nhạc phải được viết lại cho hoàn chỉnh.Ông nhắn ông bạn học nhạc Berklee là nhớ mang giấy viết nhạc đến để giúp ông viết lại bài tình ca.

Khi đĩa gỏi cá chỉ còn vài miếng, ông mang cây đàn guitar ra và ông bạn Berklee cũng đưa bút và giấy viết nhạc để sẵn.Ông bạn Texas và ông hát lại bài hát để hai ông bạn nhạc sĩ chính gốc nghe và ghi nốt nhạc lên giấy.Sau khi hai ông nhạc sĩ viết xong nốt nhạc lên giấy.  Cả hai đều lắc đầu phán, “Bài hát chưa cân phương, cần phải thêm bớt một vài trường canh cho hoàn chỉnh.”  Ông trả lời, “Cứ tự nhiên mà gọt dũa cho đúng luật.”

Rượu ngà ngà và buổi chiều tháng mười Đông Bắc đang trôi qua vội vã.Cả bàn nhậu ra đứng quay quần xung quanh đàn Piano ở phòng khách nhà ông để hát bài tình ca có phụ họa dương cầm và lục huyền cầm.  Cái giọng hát ngang tàng của ông với giọng lạc âm của ông bạn Texas hát oang oang bài tình ca trong nhà ông cứ như thuở nào ở Quán Thơ hay đêm văn nghệ sinh viên UTA.

Ba mươi năm rồi, đời sống như chuyến xe cứ lao về phía trước.  Ông không mơ ước sống lại ngày xưa. Nhưng hôm nay có dịp viết lại và hát lại bài tình ca ngày trẻ làm ông vui ngất ngây.  Vợ ông hỏi nhỏ, “Có còn nhớ em nào không?”  Ông bảo, “Trái tim ta em đã đong đầy nhớ thương của ba mươi năm trước rồi.”

Bạn ông đã ra về sau bữa gỏi cá và tiếng đàn ca. Trong khi vợ ông cho con ngủ, ông ôm đàn ngồi bên cửa sổ hát nho nhỏ bài tình ca ngày xưa.  Có những giọt trăng lu lu đầu mùa vừa rơi trên vòm phong lá đang sậm màu ngoài sân.  Tháng mười, mùa Thu đang vội vã đi qua nhưng bài tình ca cũ vừa sống lại trong hồn ông.

Mùa Thu 2008.  Milton, MA.
Trần Thu Miên

 

Advertisements


Chuyên mục:Trên kệ sách

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: