Uyên Nguyên: “Qua bến đời dâu bể/Thánh ca làm ráo lệ”*

Thời gian mới ra tờ báo Saigon Post, bác Mật Nghiêm Ðặng Nguyên Phả kéo tôi về làm việc trong tòa soạn. Thuở đó gặp Chú Huy Trâm và biết ký giả Nguyên Huy, là những cộng sự thường trực của bác Phả. Ngoài ra còn có một Chị thư ký nữa, sau ngày tờ báo đóng cửa, thỉnh thoảng vẫn gặp nhau trên phố Bolsa. Có một dạo tòa soạn tờ báo đặt tại kho giấy của nhà in Westminster Press, đang đêm tầm tầm mùa này, ngồi làm việc rất lạnh lẽo vì ở đó không có hệ thống sưởi ấm, mà cũng không thể dùng loại máy sưởi ấm cá nhân. Có lẽ do sợ cháy.

Kỷ niệm ký ức lờ mờ, trôi giạt mỗi ngày mỗi xa. Chỉ chợt khi vọng về như tiếng sấm động thinh không, rền vang một chập, rồi cũng im bặt. Mình không biết còn bao nhiêu lần chợt về chợt đi như vậy. Kỷ niệm càng về sau, như người già đứng nghe mưa, không như lũ trẻ thời mới lớn, dù lòng cũng có lúc giòn giã nhịp vui…

Có bận mình ở ngay sau lưng khu dưỡng lão, nhà Chú, vậy mà chừng ấy năm không biết, cho đến một hôm bác Ðoàn Thanh Liêm cậy chở đến thăm, mới hay. Rồi thì hay đó, chứ cũng không thấy mặt thấy người. Mãi đến lần gặp tình cờ, mà hôm nay biết sự tình cờ là lần cuối, buổi sáng ở quán Tài Bửu, vẫn dáng đi lững thửng như mỗi bữa đến tòa soạn Saigon Post, vẫn cách trò chuyện lim dim đôi mắt, có lúc trông vời cõi xa.

Cái cõi xa bây giờ không biết có phải là nơi chú vừa đặt chân đến, vì bình sinh những buổi cuối đời, gặp nhau hỏi chú có nhớ cháu không? Chú gật gù ra điệu… không-còn-nhớ-nỗi-nữa, cho dù xưa kia vẫn ngồi với nhau hàng giờ, thi thơ-thơ thẩn giữa chốn bụi Bolsa…

Một lúc Người thơ không trông vời ai nữa đọc thơ mình, nghe thơ mình, bàn đến thơ mình…

Ngày đó hỏi “Chú còn nhớ cháu không…?” – Chú im lặng.

Ơ! rơi vào tình huống này, tôi không buồn bực tựa thuở nao, mà chỉ nghe vọng lại đâu đó câu thơ thánh thoát:

“Qua bến đời dâu bể…
… Thánh ca làm ráo lệ” (HT)

Người ta ráo lệ, không hẳn là hết buồn!!!

Ðêm nay ta đâu khóc, nhưng đủ buồn quá đỗi!!!

Mùa Giáng Sinh đang đến, nghe bước chân thơ thẩn Chú ra đi, đi như tiếng chuông đổ, xa vắng

Mặc Cốc, 2017

Uyên Nguyên

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật - Sự kiện, Nhân vật, Sự kiện, Thân hữu, Thân hữu, Tưởng niệm

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: