Uyên Nguyên: Không chỉ Huế chịu tang một mình!

 

 

Riêng viết cho Cô, và nửa tôi, là Huế.

1.
Ở tòa soạn, tôi nghe phong thanh các bạn đồng nghiệp kể lại, năm nay Cô không ưng được phỏng vấn!

Mùa Xuân năm nào, vẫn còn rất nhiều người nhớ lại một ngày máu và lệ đẩm, mùa Huế chít khăn tang. Mậu Thân, 1968.

2.
Chừ mà có ai hỏi, Cô lại bảo: ‘Thôi!’

Cô muốn im lặng, có phải vì Cô đã quên hết, hoặc giả là Cô không còn muốn nhớ nữa?

Tôi tin, Cô không còn đủ sức để chống chỏi những cơn đau, ngấm dần với tháng ngày, đau hơn, một khi có ai nhắc tới, đồng nghĩa đang khời vào vết thương giữa lòng Cô, vết thương của Huế.

Chẳng ai ưng làm chứng nhân của một trò chơi, trên xác người!

Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người
Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con…
(Trịnh Công Sơn – Hát trên những xác người)

Vậy mà, trời bắt oan khiên hay người bày cuộc oan khiên? Cô đã trót làm chứng nhân cho một mùa lịch sử tang thương của Huế, đồng nghĩa làm nạn nhân cho trận tâm tư đày ải suốt kiếp người. 45 năm rồi còn gì, Cô, và những người dân ở đây có vượt qua hết cơn ác mộng Mậu Thân, 1968.

Tới một khoảng đất trống, một anh giải phóng ra lệnh mở giây trói cho mọi người, bắt họ đào hầm hố. Những hầm hố mới nguyên bên cạnh những cây cối còn xanh tươi. Ðoàn người được đứng sắp hàng lại. Một loạt đạn thi ân: Giải phóng. Một số người được chừa lại: Xô họ xuống hố và lấp đất đi. Những giọt nước mắt không ứa ra được, nóng như lửa chảy ngược xuống nung đốt ruột gan. Số người còn lại về sau cũng bị số phận như thế. (Nhã Ca Giải khăn sô cho Huế, tr.297)

3.
Những điều Cô muốn nói, và nói giùm cho mảnh đất đầy oan khuất, thì đã có trong ‘Giải Khăn Sô Cho Huế,’ nhưng những gì mất mát vẫn không thể gói ghém trọn vào quyển hồi ký dày chừng 650 trang.

Tác phẩm, không chỉ là hồi ký của Huế quay quắt, tan tành, đổ nát dạo nào, mà mãi mãi là hồi chuông chiêu niệm của một dân tộc với chiều dày lịch sử chưa từng có trước và sau, cái ác mệnh danh ‘giải phóng’ đất nước, tranh đoạt ‘quyền bính’ tham tàn, rồi phủ trùm trên toàn cõi Việt Nam mãi đến bây giờ.

45 năm rồi, Huế vẫn chưa dứt một mùa tang, mà đâu đó còn vọng lên tiếng kêu oan từ ruột đất Văn Giang, Dương Nội, Phước Long, Bãi Cháy, Phú An, Ðồng Nai…., rồi sẽ còn những nơi nào nữa trên Non nước chúng ta, người dân chít khăn tang, ngày đông thêm!

Trong thành phố này, bao nhiêu ngôi mộ đang lạnh lẽo, đang vời nuối khói hương… Huế ơi, một ngày tôi về chịu tang cha, chịu tang thêm cho cả thành phố. (Nhã CaGiải khăn sô cho Huế, tr.296)

Cô ơi, cháu muốn nói với Cô, 45 năm sau, không chỉ có Huế, chịu tang một mình!

03 tháng Hai, 2013
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Tưởng niệm, Độc thoại, Độc thoại

Thẻ:,

1 reply

  1. That dau long moi khi nghe nhat lai !

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: