Nguyễn Tấn Cứ: Phúng Dụ Mùi Thiền


Thiền là zì… một câu hỏi hay một câu trả lời. Một Công án hay một phúng dụ hư vô bất chợt thảng hoặc hay một suy nghĩ vu vơ tầm phào của một trạng thải đang rơi vào tuyệt vọng. Hay là sự bất bạo động trong một thân xác bạo động.

Đôi khi anh đã cố gắng để hiểu nó một cách thấu đáo không phải bằng ngôn từ không phải bằng suy nghiệm không phải là sự ngồi im như đá tảng để thấy cuộc đời mình như rêu ,không phải là sự chiếm dụng trí thức để làm dáng tô vẽ thêm cho giả dối để phù sa thêm cho cảnh đồng tù ngục của mình.

Đôi khi anh đã thử cho phép mình ở trong khuôn luật phi pháp bằng cách tự cho mình lừa phỉnh tra tấn bị bức cung ,một sự tự thú khoan dung về những gì mình đã từng hoang vu ngu dốt chối bỏ.

Đôi khi anh đã như là một cộng khói của bếp chiều một chút sương dội của hoàng hôn. Đôi khi anh đã đứng một mình riêng ngoài không tham dự vào chính những gì đang xảy ra cho cuộc đời mình ngay cả sự lãng quên cũng không còn.

Đôi khi thế giới nầy là một nỗi buồn của những nỗi buồn được thai nghén được sinh sản bởi những…nỗi buồn và niềm vui chỉ là là sự hủy diệt số phận để có thể cày cấy gieo ải nhiều hơn cho những cuộc thu hoạch mùa màng trước khi những tai ương của bão giông kéo sập.

Anh đã có 7 ngày nhỏ nhoi yếu ớt để thương yêu có năm đêm để có thể bình yên như con nước lặng 7 ngày để cưng chiều cái linh hồn nặng nề của mình. Bảy ngày để cho anh biết rằng thân tâm anh quá nhẹ nhàng sương khói , Một thân xác đã mang vác quá nhiều những giấc mơ không có thực của một thế giới không có thực.

Đôi khi bụi cũng chỉ là bụi – cát cũng chỉ là cát và cát bụi đương nhiên cũng trở về với cát bụi. Đôi khi đời chỉ là một cuộc dạo chơi , với người nầy thì đó là sự đày đọa với người kia chỉ là cuộc phiêu diêu rồi trở về. Nó có cùng một nơi chốn đó, nơi mặt đất tang thương và có cùng một cuộc chiến đấu đó là chà đạp lèn leo lên nhau mà sống.

Có lúc anh ngồi yên nằm yên để cho đôi chân mình thong định để cho đôi tay mình trơ khan. Không có ai để ôm không có ai để marathon guồng chạy. Sẽ không có một ai , một đường đua nào để làm trầy xước tổn thương nhiều hơn cho thua thắng -sẽ không có một sự ăn nhậu tầm thường nào để quặt què phân chia cao thấp.

Thiền là zì… với anh Không là gì hết ngoài sự xót thương cho cuộc đời mình ngoài sự dừng lại tôi nghiệp dăm ba ngày để đừng cho linh hồn mình phải chìm sâu vào phiền trược.

Nó chỉ là sự yên lành tạm dung cho một giấc mộng buồn chỉ là sự trú dụng bình dân cho một cơn gió cao vời… Là một cơn lốc nhẹ trước khi những cơn mưa man thiên yêu dấu kia đổ sụp xuống cuộc đời nầy… Em có tin không !!!

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả - Tác phẩm, Tác giả, tác phẩm, Thân hữu

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: