Làm sao để giữ yêu thương lại

1. Tháng 9 cuối Hạ, những cơn bão liên tiếp kéo theo nhau từ phương trời xa xôi băng ngang đại dương để tiến vào thềm lục địa. Có những thành phố mà bão đi qua, nhưng cũng có những thành phố mà bão như chưa hề quen biết. Người ở vùng bão lo tránh nạn, người không ở vùng bão vẫn tiếp tục đời … Đọc tiếp Làm sao để giữ yêu thương lại

Nhắc con một mối đạo buồn!

1. Ông nằm xuống, không biết có để lại gì không, mà trong nhà mấy người con đâm ra lục đục mãi. Tương truyền, từ nhiều đời trước Ông được trao lại một khối gia tài đồ sộ của Tổ Tông, và trải qua bao thời đại nhiễu nhương đầy quyền biến, vất vả và lao nhọc, gia tài của Ông càng tích lũy thêm hơn. Tang lễ … Đọc tiếp Nhắc con một mối đạo buồn!

Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

    Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi kỷ niệm trầm kha cơn đau lịch sử cười ai, khóc ai vàng thau phố người!? Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi người muôn năm cũ, hồn đâu bây giờ?* xưa sau chỉ một nụ cười thuở theo xuống phố làm người nhục vinh! Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi tôi ru tôi giấc triền miên ngậm … Đọc tiếp Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Tử sinh một cuộc giấn liều Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang (Bùi Giáng)    Bàng hoàng nhận lấy tình yêu em trao từ thuở giấn liều khổ đau ví lòng nay đã lạt phai ruột tằm ta vẫn tơ vò Tương Như*. 8, 2012 UYÊN NGUYÊN     * Tư Mã Tương Như (司馬相如/司马相如), tự Tràng Khanh (長卿/长卿) (179 TCN–117 TCN), người ở Thành Đô đời nhà Hán. Người rất … Đọc tiếp Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Ðường về tan tác chim bay

  1. Trên trời bầy chim bay xé tan tác gió! Mặt trời im phắc nắng những luồng điện chạy dọc ngang chạm mạch nổ lắp bắp. Chiều đong đưa bảng viết tên đường số 1st, đầu kia con phố Bolsa, tòa Fú Lú Shòu chễm chệ. 2. Chiều về tan tác chim bay nơi con phố cũ đường number one kéo dài không ai dừng … Đọc tiếp Ðường về tan tác chim bay

Giữa mùa gió lên

Suốt đêm, gã quỷ thần nện chân thình thịch trên mái ngói, vươn bàn tay sắc móng cào rát mặt tường nghe rờn rợn. Sau khung cửa sổ, bóng gã hung hãn choàng đen lên mấy tán cây lay lắt như chực nhào xuống để nuốt chửng mọi vật. Tiếng gã gầm gừ, có lúc rống lên từng hồi thống thiết. Từ miệng gã phun ra những … Đọc tiếp Giữa mùa gió lên

Những Bà Mẹ ngã chết linh thiêng!

Có cái chết để ươm mầm sự Sống Có đau thương để thắp lửa mặt trời (Trụ Vũ)     Có ‘Bà Mẹ Quê’ đem thân giữ đất ê chề khỏa thân! Có bà ‘Mẹ đi tìm con’ hóa thân thành lửa kêu oan ngất trời! ‘Ðất nước tôi bốn ngàn năm ròng rã buồn vui’ những bà Mẹ ngã chết linh thiêng không xây cao tượng đài mà … Đọc tiếp Những Bà Mẹ ngã chết linh thiêng!

Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn (Ảnh: Uyên Nguyên) Cảm nhận từ ‘đêm nhạc Hoàng Ngọc Tuấn’ ở Viện Việt Học, 14 tháng Bảy, 2012 Ngón khẩy đàn điêu luyện và những ca khúc của nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn, là toàn bộ ‘cửu long ca từ tây tạng,’ là hợp tấu của những ‘bản tình ca vô tận Ðông Phương;’ mang thông điệp của một loài chim bay lạc ‘kêu tiếng người,’ vọng … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử

Bùi Giáng và Dê tím hoa cà sơn dầu trên giấy plast 20 x 22 in đinh cường 6- 2013   Tưởng nhớ Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng, và phỏng theo ý của Thầy Tuệ Sỹ   Nửa khuya nóng, bức bách người không chợp mắt được, vói tay cầm lấy quyển sách cũ mèm đã vàng khô trang, lật lật chậm rãi vì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử

Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu…

Ngẫu ngâm Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu phố xá xanh lại mùa biển dâu: Chiến quốc – Xuân thu, Vị Ương cố sự “Diệc nhĩ thị thu trường!”* Vô khả, vô bất khả Thảo mộc vị tất vô tình Đãn nguyện vô sự thường tương kiến! 12/07/2012    * Một câu trong bài thơ của Hy Doãn, hiệu là Đạt Hiên Đọc tiếp Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu…

Trời ạ, ‘niềm đau sờ thấy hồn vong tộc!’

Từ một nhà thơ lãng mạng, Cung Trầm Tưởng trở thành một nhà thơ hiện thực phẫn nộ nhất của thế hệ ông, đơn giản vì như ông nói: “Tôi tự nghĩ rằng, nếu không làm những vần thơ phẫn uất như vậy, tôi sẽ là một kẻ đạo đức giả.” – LitViet   Trời ạ, buổi đem thân trốn mọi con mắt rình rập … Đọc tiếp Trời ạ, ‘niềm đau sờ thấy hồn vong tộc!’

Bão Rớt, im Tiếng Chim Vườn Cũ

Kính tiễn tác giả Sông Côn Mùa Lũ, Nhà văn Nguyễn Mộng Giác   Bão Rớt, im Tiếng Chim Vườn Cũ Biển Ðộng, Xuôi Dòng hận Tha Hương! Băng hết Mùa Lũ Sông Côn dòng sông khúc khuỷu nỗi buồn Văn Chương. 04/07/2012 Uyên Nguyên     * Những chữ in nghiêng là tựa một số tác phẩm của nhà văn Nguyễn Mộng Giác – Photo: Binh Hoang Đọc tiếp Bão Rớt, im Tiếng Chim Vườn Cũ

Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

1. Người còn lao đao bám đất, xuống đường khẩu hiệu rền vang: ‘Hy sinh giữ gìn biển-đảo!’; ‘Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam!’ cảnh cáo bầy lũ xâm lăng!!! dẫu rằng thửa đất tiền nhân, ai vừa ban ‘lệnh cưỡng chế’ trước sau rồi, sẽ mất!? 2. Vì đâu? vì ai? vì sao? Ông, Cha tiết tháo giữ thành, mà nay ai phá tan tành, dọn đường… … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

Bỗng hôm nay nhớ, ngày tuyết trắng nở

    1. Làm sao em hiểu nỗi buồn tôi đem tim thật thà, thương người tha thiết! và em có nghe trong tiếng nhịp nỗi gì thổn thức buổi chia xa? làm sao thấu hiểu đêm bây giờ kề bên chăn gối lặng như tờ đưa tay vuốt lại vùng ấm cúng chợt lạnh tràn theo, buốt sóng lưng. 2. Chiếc áo em treo … Đọc tiếp Bỗng hôm nay nhớ, ngày tuyết trắng nở

Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

  Bố đã thấy được rồi đường đi phía trước ngắn, lùi hơn sau lưng còn lại mấy tuổi nhìn các con đắp đổi lớn thêm. Bố đã hiểu được rồi phút trùng phùng chắc gì vui!? cứ để con bước vào ngày mới đẹp, lạ trong muôn mắt người. Bố đã biết được rồi đất trời rất đỗi ung dung nằm yên chờ giờ tự … Đọc tiếp Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

Cho con ngày mai kia, lớn…

  Sẽ có một ngày con lớn lên để hiểu bố làm thơ vì không nói được gì Thế gian chật đầy âm thanh, tràn vào tai loài người cạn kiệt tình thâm, nứt nẻ tim. Rồi có một ngày con lớn lên sẽ hiểu thơ vừa ra đời, cũng chết ngạt vì thiếu dưỡng hơi Không gian quanh đây rần rật bóng dơi đen … Đọc tiếp Cho con ngày mai kia, lớn…