Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

  Giới trí thức cởi truồng cũng đẹp kẻ ngu si giầy dép vẫn bần (thơ Lưu Ðình Vong, Hoan hô văn hóa cởi truồng, trích trong tập Thơ Giập Mật, Người Việt xuất bản 1988 tại California, Hoa Kỳ)   Chừ, có người đọc blog, rồi trách xa trách gần. Ở ngoài đời, mình giao du với bạn, nhưng trong số đó có nhiều ông nhà thơ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

Có còn gì thẩm sâu hơn không?

Giỗ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, đọc những bài Minh Khúc và Tâm Dung   15 Tháng 8, nghe “Oblivion – Niềm lãng quên” và đọc thơ Nguyễn Tất Nhiên, có một cõi nào thẩm sâu hơn không!? Thằng thi sĩ nợ đời, trả chút văn chương. Nhưng đời này và những đời sau nữa, còn ai người nhận? Có cái gì thẩm sâu hơn … Đọc tiếp Có còn gì thẩm sâu hơn không?

cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Bây giờ mỗi khi ngang qua các giao lộ đèn xanh đèn đỏ tôi biết mình đã già nua hơn vì tiếng còi người sau thúc tới. Khái niệm thời gian biến mất vì bao nỗi hân hoan đã hun hút sâu sau mỗi khúc quanh đời mình… Niềm vui là những đóa hoa nở rộ, mà sắc màu loang tím ngát hồn. Có khi nào … Đọc tiếp cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Chào em vàng hoe nắng rạ

Sáng ra em chào vàng hoe nắng rạ, mặt trời rụng xuống trần gian anh ê a ngồi hát, hát khúc đồng dao của thời chưa lớn, nhìn cuộc đời muôn ngả mỹ miều, như cánh xòe óng ả con công đang múa… Con công hay múa nó múa làm sao? Nó rụt cổ vào nó xòe cánh ra Nó đỗ cành đa nó kêu … Đọc tiếp Chào em vàng hoe nắng rạ

Tiếng nói vô cùng tiếng nói câm…*

1. Buổi sáng thức dậy, lòng chợt nhẹ như tơ, thấy đời là những dòng sông lặng lẽ, cuộn xa bờ. Bạn bè đâu đó vẫn mang chung một niềm ước vọng, an lành! Mạch sông chảy trôi, đã băng qua những ghềnh, sẽ tấp giạt mấy bến. Nước có đau phận dặm trường, và đá có còn phũ sầu rêu phong. 2. Buổi sáng bừng mắt trông … Đọc tiếp Tiếng nói vô cùng tiếng nói câm…*

Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

Em như nhiên nuột nà phơi da trắng bì bạch anh tình cờ ngó ngang bờ giậu chói chang trời xanh màu thiên thanh. Em thanh tân thanh tâm trắng ngần ký ức, bất ngờ anh trong suốt cỗi lòng minh nhiên… (瑤階獨步秋懷促。 不如徑來籬下菊花香, ) Dao giai độc bộ thu hoài xúc. Bất như kính lai ly hạ cúc hoa hương* Thơ thẩn nghĩ thu … Đọc tiếp Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

trôi theo dòng sông thức động

Buổi chiều cà phê một mình, và đọc thơ Nguyễn Tấn Cứ.   Gì thì gì hoa xuân vẫn úa trên cành xuân tình yêu đôi lứa rồi cũng vàng vọt theo. Buổi chiều nơi quán vắng anh ngồi một mình giữa hai hàng ghế buồn thiu như mộ bia sắp. Ván cờ tàn người đã quay đi không tiếc rẻ, mà lòng còn man man mộng tạc thù! Ly … Đọc tiếp trôi theo dòng sông thức động

Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Boston một lần ghé lại với anh Trần Trung Ðạo và Phan Trung Kiên   1. Người nghệ sĩ trên đường phố chiều nay thổi điệu kèn buồn thành phố lặng im cho đôi tình nhân nắm chặt tay hơn. 2. Màu cờ uá trên tòa nhà cổ đêm Boston buồn thiu. Ngọn nến vàng cháy ún nước mắt tràn lên hết những con đường đã pha màu huyết … Đọc tiếp Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Thơ Lê Giang Trần: Vãng sanh hết những hôn trầm nhân duyên

Buổi tối đọc thơ Lê Giang Trần ở Mặc Cốc  Lòng luôn niệm Ðại Nguyện Ðịa Tạng Vương Bồ Tát là nhịp tim nhịp thở khởi niệm là nương nhờ thậm thâm là chân thật ôi tâm Kinh Kim Cương đã quay về Pháp Cú tỉnh dậy giữa khuya lơ nằm im theo hơi thở. (Tim lưu vong, tr.129) Trạm Người Quá Bước, là cuộc … Đọc tiếp Thơ Lê Giang Trần: Vãng sanh hết những hôn trầm nhân duyên

Lục Bát Thiên Cơ

Đọc lục bát Hoài Khanh Em đẹp như một vần thơ Lục Bát dậy má hồng con gái tuổi 16 tròn trăng em xõa tóc hong khô bên bờ suối cạn. Màu trăng đêm nay tạc vào đá núi lời yêu thương của rừng. Em về tự hỏi dung nhan, ngàn sau ta úp mặt, chẳng màn thiên cơ… Ngày 9 tháng Tư, 2013 UYÊN … Đọc tiếp Lục Bát Thiên Cơ

Không chỉ Huế chịu tang một mình!

Riêng viết cho Chị, và nửa tôi, là Huế.   1. Ở tòa soạn, tôi nghe phong thanh các bạn đồng nghiệp kể lại, năm nay Chị không ưng được phỏng vấn! Mùa Xuân năm nào, vẫn còn rất nhiều người nhớ lại một ngày máu và lệ đẩm, mùa Huế chít khăn tang. Mậu Thân, 1968. 2. Chừ mà có ai hỏi, Chị lại bảo: ‘Thôi!’ Chị … Đọc tiếp Không chỉ Huế chịu tang một mình!

Uyên Nguyên: Lịch sử buồn muốn khóc!

1. Tượng uy nghi một thời, gượng ngã, nhưng trên tay còn ôm chặt súng. Người đời trước và sau mỗi khi nhìn lại bức ảnh này, có chung một niềm Tiếc Thương!? Hơn một phần tư thế kỷ đã trôi qua, thế hệ chúng tôi khi nhìn lại những bức ảnh lịch sử liên quan đến cuộc chiến của cha ông mình, không chỉ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lịch sử buồn muốn khóc!

Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Người từ vô tận tái sinh Đi qua trần thế mang tình nhân gian (Bùi Giáng) Anh Nguyễn Tôn Nhan nói: cõi này là để chơi hoang thành ra lại nhớ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn. Nguyễn Lương Vỵ là một gã cuồng sĩ, bước ra từ cõi hỗn độn Tinh Âm, trăm năm trước ngủ quên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Buồn ơi rau cải quê nhà!

Xem ảnh của Dân Huỳnh   Buồn ơi rau cải quê hương, Giấc ngủ giữa đường, mơ thấy tương lai!? Bẹ xanh tuổi bé còn xanh!? Ấu thơ cũng đành rong ruổi chợ xa. Buồn ơi rau cải quê nhà, Vườn rau nước mắt mẹ cha đầm đìa. 10 Tháng Giêng, 2012 UYÊN NGUYÊN Xem Bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Dân Huỳnh Đọc tiếp Buồn ơi rau cải quê nhà!

Sống kêu oan mà chết cũng oan…

  Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng … Đọc tiếp Sống kêu oan mà chết cũng oan…

Văn hiền như người

  Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê  hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người

Buồn gọi tên suốt con đường xa

Gởi theo em, một đoạn đường xa… Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao. Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi. Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông, Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng. Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa. Sao rơi mắt em, long … Đọc tiếp Buồn gọi tên suốt con đường xa