Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

một hôm đứng giữa chợ người lần khân toan bán chút tình tươi ừ nhỉ, sao không giữ làm của biết đâu còn quý lúc về sau? đôi lần ngơ ngác giữa chợ đời thấy hình đổ cái bóng chơi vơi vói tay nhặt lại khuôn mặt rớt thẫm bầm dưới bước giẫm chân người! nhiều khi không biết làm gì đoanh tay ngồi lặng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

Liên-tồn hóa thân

1. Mỗi buổi sáng khi ngồi vào bàn làm việc, tôi kéo toang mành cửa hướng ra phía ban-công, từ chỗ ngồi có thể thấy được một khoảng không gian rộng rải và yên tĩnh của khu vườn. Buổi sáng đầu ngày với tiết Xuân vừa đến, nhưng trên bãi cỏ xanh rì dựng lên một cội cây già còn giữa mùa thay lá. Những … Đọc tiếp Liên-tồn hóa thân

Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

1. Mỗi người đèo một cõi riêng cõi yêu, cõi mộng, cõi ưu phiền trầm luân tôi vào cõi nhớ từ ngày em quay bước. Dở dang! 2. Cõi tôi lay lắt, dặt dìu cõi tôi khuất bóng, cõi gần, xa cõi tôi hạn hữu, bao la cõi tôi ngắn ngủi chờ giờ vong thân 3. Cõi tôi trùng, lấp nghiệt oan trăm năm vay trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

Thuở, lòng người hoang dã

“Văn chương thi phú thời nay, nếu không nhắc đến nỗi đau của đất nước, dân tộc mình, thì còn gì để nói” – nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, California, USA. 1. Bỗng dưng có một điều gì đó ngoay ngoáy, sâu trong đáy lòng, thôi thúc mình liên tưởng đến những sự kiện Việt Nam, từ xa xăm ngút ngàn trong … Đọc tiếp Thuở, lòng người hoang dã

Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Tháng 6, Mẹ từ Cali hối hả về quê, nhưng vẫn không kịp nhìn mặt Dì Lễ thêm lần nào nữa, trước giờ Dì nhắm mắt. Ngày đưa tang, Mẹ đứng cạnh kim quan của em, khóc rõ thành tiếng! Dì xuất gia trước năm 1975, nên kể từ dạo đó, Ông Ngoại căn dặn trong nhà không một ai được gọi bằng “Dì” nữa, mà phải giữ phép xưng bằng … Đọc tiếp Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Thắp Xuân

1. Châm một ấm trà sen xứ Huế, giữa khuya ngồi lặng. Từ hôm dọn về đây, Mẹ gói theo cho mấy loại trà, mà không quên dặn loại trà này là ngon nhất. Cuộc sống trôi nổi từng khi, hôm nay bỗng thèm những giây phút tĩnh lặng, lại nhớ đến mấy gói trà cất lâu trong ngăn tủ, và nhớ cả mùi hương … Đọc tiếp Thắp Xuân

Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

Nửa đêm không bóng người bên suối Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng’ Trần Trung Đạo 1. Biết anh Trần Trung Đạo đã nhiều năm, tuy cách xa, mà anh em vẫn đối với nhau rất gần, bởi từng tâm giao, gắn bó trong nhiều hoạt động. Hôm nay nói về thế giới thơ văn của anh, nếu nhận định đó là dòng văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Nhìn riêng về thơ Bùi Chát Đọc thơ Chát ‘khó cảm’, vì thơ không câu chấp, gieo vần theo các thể loại truyền thống lãng mạn phổ thông, nhưng thơ vẫn rất thơ. Ý và từ mỗi bài trong tập luôn ngợi ca giá trị vẻ Đẹp cuộc sống; Đọc thơ Chát, tựa như tụng một bài Kinh mà không phải Kinh, bởi vẫn thấy thoáng … Đọc tiếp ‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Một lần tình cờ đọc giai phẩm Văn, số Xuân Ất Dậu, 1985, của nhà văn Mai Thảo làm chủ nhiệm, có một bài thơ ngắn: Người càng ngày càng khôn của càng ngày càng khó con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) Khi đọc, bỗng mấy câu thơ này đã làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

Trời không rót hạt, lòng buôn buốt Lạnh chẳng lẽ từ mưa Cố Hương (Trần Vấn Lệ)   Ông hoạ sĩ Nguyễn Đình Thuần đi vắng, giao nhà cho Lệ trông coi cả tháng. Đứng ở trên tầng hai, từ cửa sổ nhà tôi nhìn qua con kênh cạn dòng mùa này, nơi Lệ đang ở chỉ cách chừng mươi thước đường chim bay.Sau lần … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Viết với sự am hiểu chuyên môn cần thiết cho đề tài đã chọn[1], tinh tế nhận xét từng nhân vật của mỗi hoàn cảnh đặc biệt và viết với niềm cảm xúc, đam mê nghệ thuật lai láng, là hai yếu tố tạo nên sắc thái đặc thù trong Tạp Ghi Quỳnh Giao. Khi đã đọc hết tuyển tập, chúng ta có thể nhận … Đọc tiếp Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Nhà văn Phạm Quốc Bảo (Ảnh: Uyên Nguyên) Mặc dù xuất thân là sinh viên đại học Văn Khoa Sài Gòn niên khóa 1963-1964, lấy chứng chỉ chuyên khoa Lịch sử Triết học Đông Phương, song dòng văn và thơ của anh Phạm Quốc Bảo chân phương! Về sau, nét chân phương càng thể hiện rõ rệt qua nhiều tác phẩm mà Anh cho xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa

Suốt hơn trăm trang và ngót gần tám mươi bài, thơ Cung Vĩnh Viễn đọc lên nghe như tiếng thở dài, não nuột! Hình ảnh trong thơ chiết từ giọt mưa, giọt nắng; ánh thu vàng chiều hôm; một vầng trăng sáng lẻ loi dịu dàng hay ngọn gió lao xao chuyển nhẹ mùa, tỏa vào cõi thơ dấy lên một chuỗi sầu man mác, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa