Vì nỗi, Mẹ Việt Nam đang đau!

Cuộc tương tàn hiện tại vẫn còn xảy ra, 37 năm sau ngày đất nước gọi là thống nhất. Ðây chỉ là cuộc “thống nhất hận thù, thống nhất đau thương,” – Viên Linh     1. Giữa sân vuông, vài trăm mái đầu sương pha, lớp lớp hậu sinh kế tục, thừa oai nghi như núi rừng Hy Mã. Đường biển dâu chưa một … Đọc tiếp Vì nỗi, Mẹ Việt Nam đang đau!

Từ chìm sâu trong cõi thất lạc…

Ông ngồi tựa lưng vào thành ghế sau, gương mặt hiền lành, cuối xuống, thả những vừng khói nhạt bảng lãng bay lên, tan biến giữa không. Ông ngồi lặng lẽ, vầng trán cao ửng trong nắng chiều vàng vọt, trên môi điểm một nụ cười nhẹ, thâm trầm nhưng thoáng hiện nét tinh nghịch duyên dáng pha vào trong mỗi câu chuyện vãn. Buổi … Đọc tiếp Từ chìm sâu trong cõi thất lạc…

Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Thằng Sơn ốm thấy rõ, từ ngày lập gia đình! Được cái, gia đình nó hạnh phúc! … Buổi tối ba thằng tôi, Tâm và Sơn rủ nhau ra ngồi ở một quán cốc quen thuộc, trước khi Tâm trở về xứ xa.Vẫn những câu chuyện đã cũ, mới. Chuyện mới chen lẫn trong chuyện cũ, nói hoài e không hết! Cuộc đời là những chấm … Đọc tiếp Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

1. bỏ tôi quên giữa sân chùa đi quanh chợt thấy tuổi thưa thớt dần bỏ tôi bên gốc Bồ Ðề nhắc lại tôi từng nỗi đam mê bỏ tôi đường nét hoa văn khắc vào trong đá những băn khoăn bỏ tôi cùng chiều hoang vắng lác đác chim về đậu mái hiên bỏ tôi nhỏ bé trước dung nhan hiền ngoan em đứng … Đọc tiếp Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc (Bà Huyện Thanh Quan) Ngồi đọc thơ Trần Vấn Lệ, từng câu ngữ, nghĩa… buốt đau! Truyền thuyết quay lại buổi đầu. Sông Gianh đôi bờ chảy miết. Chảy siết, chẻ chiết phù sa, Bắc – Nam đâu sẽ là nhà? xẻ bầy con chim Quốc, bay suốt bờ bãi sơn hà, động lòng tiếng vọng “Quốc Quốc”. … Đọc tiếp Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Biển đêm | Ảnh: Uyên Nguyên 1. Đi, có khi, chỉ vì một điều rất giản dị, rằng, mình không thể ở lại. Đi như thế, ngay từ bước chân đầu tiên, đã phiêu bồng! Đi, có khi, chỉ vì không thể đứng ngây, nhìn. Nhìn cuộc đời vẫn lãng đãng trôi, như mây, như mưa. Những hạt mưa nặng, nhẹ, tấp dạt trên đôi … Đọc tiếp Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Đêm của đêm, của đêm sâu, thẳm Tận cùng tôi trùng khởi niềm đau. Đêm của tôi nửa đời tầm tích hồng nhan em ảo hóa địa đàng Đêm của tôi, một chỗ riêng ngồi lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành đắp mộ tôi, chôn dùm nỗi nhớ tôi mang theo dù tình em ảo hóa …   4, 2012     Featured image: … Đọc tiếp Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Tháng Tư, nhắc nhớ mình những nỗi niềm chung, ngày đất nước thay ngôi, vận người lỗi nhịp. Cuộc cờ bày nên bao nỗi tang thương bẽ bàng cho một dân tộc vốn, đã dư thừa bao nỗi oan khiên trên đường sử  lịch dựng và giữ nước. Đọng lại sau lớp khói mù bom đạn chiến chinh của người lính trận một thời oai hùng là … Đọc tiếp Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Trầm mình xuống ngọn sông buồn mừng vui chết rục giữa ruộng nương quê nhà! 1. Ðất chôn nhau bao cuộc cờ thay đổi hình hài này gió cuốn phôi pha nhìn ra bốn bề choang chang nắng lòa cả đôi ngươi thế trận người. 2. Em cứ đến rồi đi không từ giã câu uyên ương chỉ chuyện tình cờ ngày mai xuống phố nhìn xa lạ thuở … Đọc tiếp Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Ta về soi lòng cổ kim

1. Ta về soi lòng cổ kim người xưa nhung nhớ cũng, khùng điên giống mình ta về thọ án tử tình chờ giờ đại xá thình lình, em ban. Khuya về lất khất tỉnh say lần khân khản tiếng gọi mây xuống gần ngọn vàng mờ tỏ bâng khuâng lõm đêm lộng gió ngấn sầu thiên thu. Ðêm về ngõ vắng xa mù ngược ngang chỉ … Đọc tiếp Ta về soi lòng cổ kim

Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Sinh Mẹ cho con phận làm người trăm năm trắc ẩn những buồn, vui ngày sinh đã báo giờ tận khổ hạnh phúc sao đành nứt nẻ, đau! Tử Bạn cho ta chút tình người trả vay chưa trọn, đã bùi ngùi xa về đây đứng điệu thật thà khuôn nằm vuông vức chợt, nhận ra mình! Vọng Em cho ta thêm, lại cuộc tình … Đọc tiếp Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Nhân sinh như ngọn gió lùa

Buổi sáng mưa, hướng về nước Nhật can qua. Xanh xanh cỏ ngút xanh ngàn vườn sau bầy sẻ hót vang vang gió lộng bốn trời lên cơn nộ sao bỗng làm mưa chút đoạn đành! mưa trùng trùng mưa trắng bể dâu bầy se sẻ gục đầu thôi hót nữa sân vườn sau sỏi đá nhiệm mầu nằm im nghe tiếng mưa đau tự … Đọc tiếp Nhân sinh như ngọn gió lùa

Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Ảnh minh họa (Trần Trung Ðạo) 1. Cali những ngày mưa dầm, đầu buổi chiều trời đã tối sẩm. Có những ngày như thế, sung sướng mượn cớ từ chối với chính mình mọi cuộc vui bên ngoài, để nằm nhà nghe mưa rỉ rả, là điều thật thú vị! Song, đòi hỏi một sự chịu đựng dị thường, bởi lúc đưa tay hứng từng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

ÐOẢN KHÚC NGÀY 1. Trên tầng ba cao ốc kiếng đen nhìn xuống xa lộ từng hàng xe khổng lồ như bày kiến bò nhanh tất bật nhột nhạt len len giữa bắp cơ não giựt phăng ta lại chốn nào ngước mặt hứng gió lao đao đầy ấp tân toan vỡ trào tâm sự! 2. nhẩn nha vạt nắng chiều lắt lay trên ngọn dương … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa

Trưởng Nguyên Long ở nhà gởi sang mấy tấm ảnh của nhị vị Tâm Pháp và Tuệ Trúc, kèm theo một số bản sao mấy trang thơ in trong tuyển tập Hương Trầm. Cả hai là thành viên Câu Lạc Bộ Thơ Việt Nam, nghĩ cùng là chỗ thân quen bởi chung một mái nhà Lam, cho dù chưa gặp trước. Chẳng là lòng lúc … Đọc tiếp Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa

Nặng lòng một mối tình phai

  Bạn chở ta đi một vòng nhắc lại ta từng nỗi long đong cõi lòng, ta đâu hiểu nên chắc gì, bạn hiểu hơn!? Bạn chở ta đi vòng nữa biết ngày sau còn có dài lâu để theo lũ bạn cùng đi tới ngây ngất cười, sau những lần đau! Bạn chở ta, rồi cũng cuối đường chia tay nhau lúc mặt trời hồng xoay lưng thấy từng … Đọc tiếp Nặng lòng một mối tình phai

Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…

Lễ Tiểu Tường, kính nhớ Sư-Huynh Phổ Hòa (tức Trưởng niên Hồng Liên Phan Cảnh Tuân)  1. Mới đó chừng đã, tận đường vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài thuở chưa đi hết, lòng đâu biết tận tuyệt cuối đường mấy người thương? 2. Than ôi! sao chưa kịp tỏ lòng nhau đã thấy bóng đổ trên tòa áo quan. 2012 Ảnh: Bóng Từ (by Nguyên Việt)   … Đọc tiếp Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…