Uyên Nguyên – Lòng dân muốn tràn… như Bauxite

Tôi đọc được dòng này trên trang Blog của nhà văn Nguyễn Quang Lập, dẫn vào bài tựa: Bô xít Tân Rai Lâm Đồng: Bùn đỏ tràn ra đường, của nhà báo Gia Bình, đăng trên các trang mạng Tuổi Trẻ Online, Thanh Niên Online, Một Thế Giới: Lời cảnh báo của Đại biểu Quốc Hội- Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết và hơn hai ngàn … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Lòng dân muốn tràn… như Bauxite

Ngô Vân Quy – ‘Con đây ngồi với mộ bia, ai ngờ!’*

Nhà thơ Ngô Vân Quy (ảnh: Uyên Nguyên) Mẹ về có nói gì đâu Con ôm mặt khóc chia màu tóc sương. Ngô Vân Quy   Ngày Giỗ của Mẹ trùng vào mùa lễ Mother’s Day hằng năm, cảm xúc của anh ắt phải bồi hồi lắm! Song, trong tiếng huyên náo của ngày tôn vinh tình mẫu tử, người dẫu mất hay may mắn còn Mẹ kề … Đọc tiếp Ngô Vân Quy – ‘Con đây ngồi với mộ bia, ai ngờ!’*

Uyên Nguyên – Mẹ ngược đời…

Viết cho Mẹ, nhân Ngày Của Mẹ, 2015 Lạ đời chưa? Ngày Của Mẹ (Mother’s Day), tôi không tặng quà cho Mẹ mà ngược lại, Mẹ tặng quà cho tôi. Hôm qua Mẹ kể, Mẹ làm thất lạc bài Thắp Xuân tôi viết từ nhiều năm trước đăng trên báo Quán Văn, và một bài khác viết vào dịp Lễ Mẹ, 2010, trên báo Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mẹ ngược đời…

Uyên Nguyên – Tháng 5 ghét và, thương…!

  theo ta cùng những tháng, năm… Ðúng một năm, sau ngày anh Ðại vĩnh viễn ra đi, Nội của tôi cũng ngã bệnh rồi mất! Ðiều trùng hợp ngẫu nhiên là cả hai đã không hẹn, mà xa lìa cõi tạm này trong cùng một khoảng thời gian tháng 5, nên bỗng dưng là, tháng 5 đáng ghét và đáng thương, bởi tháng 5 của … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tháng 5 ghét và, thương…!

Uyên Nguyên – Thét lên, ‘Tâm Thức Việt Nam’

  Cố Tổng Thống Tiệp Khắc, Václav Havel (1936-2011) – Foto: http://www.patheos.com   … Ngày hôm nay chúng tôi, những người đã từng bị khủng bố quá lâu trong cái thế giới siêu thực của chủ nghĩa xã hội hiện thực, hiểu được hầu như khá chắc chắn rằng, khủng bố thì không thành công, và bất bạo động mới thành công…  Trên tờ US News & … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Thét lên, ‘Tâm Thức Việt Nam’

Uyên Nguyên: Một mùa tang chưa qua hết…

Cuộc chiến đã tàn, người ta vẫn nghe tiếng đạn và ngửi thấy mùi thuốc súng. Những người chiến binh thay nhau ngã ngựa, người ta thấy thấp thoáng triệu triệu oan hồn lướt đi trên mặt đất. Quê hương chìm sâu trong rừng và ngoài biển, oan khiên! Người sống và chết luôn cảm thấy nợ nần nhau những nghĩa tình. Ðất nước đâu phải đến … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một mùa tang chưa qua hết…

Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

chàng về nay đã cưa chân, thương chàng thương một – thương thân thương mười (Ảnh: internet) chép lại mấy bài thơ lính của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) Thơ Anh, tôi đọc nhiều và rất mê, nhưng mấy tập thơ của Anh tôi còn giữ lại được thì chỉ có hai trong số bảy tập xuất bản trước đây, có một tập là nhạc. Với hai … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

Uyên Nguyên – Ngẩn ngơ đời Biển!

 Sự thỏa mãn và lạc quan là bạn đồng hành của độc tài – NGUYỄN HƯNG QUỐC   Khởi hành từ nhật báo Người Việt, thay phiên nhau lái suốt mấy ngày và mấy đêm trường, cuối cùng ba anh em cũng đến tận cùng vịnh Louisiana (The Southernmost Point). Chuyến làm phóng sự lần đó đã để lại nhiều kỷ niệm, mà cho đến nay … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngẩn ngơ đời Biển!

Tình Ca Nguyễn Ánh 9, có hoặc không nói lời giã từ!?

dễ hết cuối đời, thấy lại một cơn vui!   Lâu lắm rồi, bạn mời đi nghe đêm hòa nhạc chủ đề “Tình Ca Muôn Thuở.” Biết bạn là người có lòng, đã góp công trong việc tổ chức buổi nhạc hôm đó, tôi đi. Và hơn nữa, đêm ấy là đêm giã từ ánh đèn màu của nhạc sĩ nặng tình với sân khấu, Nguyễn Ánh 9. “Giã từ … Đọc tiếp Tình Ca Nguyễn Ánh 9, có hoặc không nói lời giã từ!?

Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

“Như một lời chia tay” để nhớ buổi đi nghe hòa nhạc “Tình ca muôn thuở,” của Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9   Có những lúc, một mình thôi, đi để nghe “bất khả tư nghì” nhớ em! bừng bừng ánh điện chói chang hào hoa cung nhạc rộn ràng kiếp hoa mỹ kiều dáng điệu mượt mà màu hương phấn đó lạt phai nỗi … Đọc tiếp Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Tôi có một người bạn Nha sĩ, độc thân, thành đạt. So ra thì tuổi bạn nhỏ hơn mình nhiều. Nhưng là người đáng kính trọng. Một hôm bạn nói: “Hồi còn đi học, biết chắc một cộng một sẽ thành hai. Nhưng ra đời rồi, mới hiểu một cộng một không phải là hai.” Với tôi, bạn còn rất trẻ, trưởng thành trong môi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Tranh do họa sĩ Nguyễn Ðồng và Nguyễn Thị Hợp vẽ, bảng lớn, và nay vẫn treo ở phòng khách, nơi mỗi ngày đón tiếp đồng hương Việt Nam đến tòa soạn. Năm 2004, kỷ niệm 25 năm thành lập công ty Người Việt, tranh của cô chú một lần nữa được in thành tấm thiệp nhỏ, dành tặng thân hữu. Tôi còn giữ lại … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Cớ sao thiên hạ người ta Vẫn chưa tròn một Quê-Nhà-Bao-Dung? (lục bát Hoài Khanh)    1. Ngày chia nửa ngôi thời gian, nắng tràn hết về trên thửa sân vắng. Sư trụ trì đi xa, duy chỉ có hai ông Thiện và Ác oai nghi đứng hai bên lối vào, vì sự đời có điều thiện ác thật, song cửa từ bi thì không … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Uyên Nguyên – Ðình Nguyên, thơ là sóng đẩy phù sa chuyển mình

Ðình Nguyên (ảnh: Uyên Nguyên) Ðọc bài thơ Ngủ đi em và cùng thức dậy với non sông của Ðình Nguyên    Ðã cất bước đi tận nơi, nên thơ rất tới những câu cháy lòng nhau như thế. Tôi đọc bài thơ của anh thật chậm rải, và đọc rất nhiều lần vì thích vẻ Ðẹp trong thơ: Em đừng chở nắng chiều trải trên mặt con sông lừng lững … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðình Nguyên, thơ là sóng đẩy phù sa chuyển mình

Uyên Nguyên – Cũng trầm luân theo một kiếp người…

ON YEAR AGO: On March 8, 2011… Pham Công-Thiên resolved to initiate new poetic errands and is now undoubtedly gracing with his zen musings and cosmic laughs the variegated multidimensional planes of this samsaric world. Death is but the play of Maya – the Great Illusionist Mother. Beyond Nirvana and Samsara lies the Undying and Unborn, the Dharmadhatu. Fellow pilgrim, know thus that Pham Công-Thiên’s passing … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Cũng trầm luân theo một kiếp người…

Uyên Nguyên – Từ những ngày bão qua…

 Hình: Tấm ảnh tình cờ thấy được trên net của một nhóm học trò chụp lưu niệm, đứng trước bức tranh mình vẽ dang dở trên tường ở trường EXCA, trại tỵ nạn Bataan, Phillipines   1. Trận bão Typhoon Haiyan tràn tới, hung hãn quét đi nhiều thứ trên mặt đất, duy đã kéo ngược ký ức mình trở lại với mảnh đất lành, và người ở đó, hiền hòa. Gần một phần tư thế kỷ … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Từ những ngày bão qua…

Uyên Nguyên – 8/3, vinh danh những điều thê thiết!

Ảnh minh họa: Lê Văn Hưng   1. Từ đó, nỗi ám ảnh đeo hoài. Hàng năm vẫn hiện ra, đậm nét hơn, đặc quánh nỗi buồn! Hình ảnh người đàn bà của tất cả đàn bà, “Mẹ Việt Nam Anh Hùng,” trong bài văn xuôi của Phùng Thành Chủng, lững thững quay về từ cõi u uất, kêu oan! Bà tôi được truy tặng danh … Đọc tiếp Uyên Nguyên – 8/3, vinh danh những điều thê thiết!

Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Ra vườn, cây chanh vàng rực. Chiều mùa Ðông lạnh lẽo, con mèo hoang nằm mọp trên bờ tường. Mùa Xuân hay là mùa Ðông, cảm xúc buồn hay vui? Có chút nắng le lói cuối chân trời. Mùa Xuân đắp chăn Ðông quạnh quẽ. Con mèo hoang mở mắt nhìn chằm chằm, rồi bỏ đi khi thoáng thấy bóng người. Buổi chiều trong vườn … Đọc tiếp Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!