Nguyễn Ðình Bổn – Mùa Sau

Những ngày đô thị buồn tênh tôi ra đứng ngó sông bềnh bồng mây hồn tôi trôi giữa sông đầy có lao xao sóng cùng lây lất về Những ngày thức tỉnh cơn mê tôi ra đứng giữa tứ bề gươm đao máu anh em máu đồng bào máu ngàn năm cũ thấm vào hôm nay Tôi gieo những hạt mầm này cho con tôi … Đọc tiếp Nguyễn Ðình Bổn – Mùa Sau

Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Ði không? Người đàn bà gần như lao ra sau câu mời mọc đúng điệu ấy. Ả đã quá lạnh, quá sợ hãi và quá thất vọng đến nỗi điều mà ả chờ đợi bây giờ không nhất thiết là những tờ giấy bạc mà chỉ đơn giản là một nơi nào đó có thể sưởi ấm, có thể ăn chút ít.Và ngay giờ đây, trong lúc tìm cách túm chặt lấy cái mà mình chờ đợi, ả vẫn cảm giác rằng nó … Đọc tiếp Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…

 Bám bờ (ảnh: Uyên Nguyên) 1. Nhân đọc bài “Miền Tây lộng lẫy” của Kao Nguyên vừa đăng trên blog, anh Nguyễn Ðình Bổn kể chuyện làm rể hai chục năm ở miệt vườn. Trong đó, anh nhắc lại câu nói ruột rà: “mút mùa lệ thủy,” rồi cao hứng viết thành truyện ngắn gửi cho blog Uyên Nguyên liền trong đêm. Ban khuya, ngồi đọc truyện anh viết, mỗi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…