Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) 1. Cũng dễ hiểu thôi, khi bà con mình dùng mọi hình thức phản kháng để truất hết những nỗi thống hận vì bóng ma chủ nghĩa cộng sản còn đeo ám tâm tư, xuyên qua mọi hành vi mà mỗi người đều có quyền … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

1. Người còn lao đao bám đất, xuống đường khẩu hiệu rền vang: ‘Hy sinh giữ gìn biển-đảo!’; ‘Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam!’ cảnh cáo bầy lũ xâm lăng!!! dẫu rằng thửa đất tiền nhân, ai vừa ban ‘lệnh cưỡng chế’ trước sau rồi, sẽ mất!? 2. Vì đâu? vì ai? vì sao? Ông, Cha tiết tháo giữ thành, mà nay ai phá tan tành, dọn đường… … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

Uyên Nguyên: Bạch Xuân Phẻ, thơ giữa bờ bến như Không

Tâm Thường Ðịnh Bạch Xuân Phẻ thăm  Ôn Tuệ Sỹ & Thầy Hạnh Viên ở Thị Ngạn Am, 2017   (Ðọc thơ ‘Hương Lòng’ của bạn trẻ Bạch Xuân Phẻ, pháp danh Tâm Thường Ðịnh)   Ôi hư không, em có nếm vô thường! (tr.22) 1. Bạn tâm giao cư ngụ tại Sacramento, thương mến gởi tặng nhau tập thơ mới Hương Lòng, từ hồi Tết Việt. … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bạch Xuân Phẻ, thơ giữa bờ bến như Không

Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!

1. Khi nỗi buồn đến cùng lúc hóa ra vui! Thời gian đâu đợi mãi luân phiên nhau đến từ thuở ban đầu gieo nắm hạt. Những nỗi buồn tuôn theo xanh mầm. Ô hô, trắng tay thế mà hay! Phủi tay hư ảo chờ vào thinh không! 2. Khi hoạn nạn đến cùng một chỗ vậy mà vui! Thấy ngay giữa thế gian này Bạn bè … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!

Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

ÐOẢN KHÚC NGÀY 1. Trên tầng ba cao ốc kiếng đen nhìn xuống xa lộ từng hàng xe khổng lồ như bày kiến bò nhanh tất bật nhột nhạt len len giữa bắp cơ não giựt phăng ta lại chốn nào ngước mặt hứng gió lao đao đầy ấp tân toan vỡ trào tâm sự! 2. nhẩn nha vạt nắng chiều lắt lay trên ngọn dương … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1. Thời gian như lửa thiêu cháy trên đầu ngọn tóc, bạc! Đất trời rộng thênh thang sải tay đời chật, hẹp! 2. Cuộc vui vá víu suy tàn thân thể từng giọt máu tan hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc băng băng vượt nhánh sông buồn bóng trắng lặng giữa mù sương viên sỏi lăn từ triền dốc khoáy động hồ gương âm ba … Đọc tiếp Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

1. Buồn, vui tủn mủn làm người ngày sau để lại tiếng cười dở dang 2. nỗi nhớ mông lung không dung nhan sắc hương em đã lạt phai màu phấn sự thật bao giờ cũng cẩn mật về sau chân lý là, … lúc muộn màng …. mình biết yêu nhau. 3. tiếng khóc vang lên trong đêm tối là nỗi buồn trầy xước xương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Thi sĩ Nguyễn Lương Vỵ (Ảnh: Uyên Nguyên) Bóng sinh linh ai nườm nượp lướt qua Ngồi bệt xuống trước hiên nhà vũ trụ (thơ Nguyễn Lương Vỵ)   1. Buổi trưa trời đầy nắng, bước vào quán cà phê nghệ sĩ ở góc phố Catinat, tôi chợt nhận ra ông, ngồi giữa mấy người bạn văn chương, háo hức trao nhau vài món quà nhỏ, là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Để giữ lại một đêm gần Xuân ở quán Chợt Nhớ với các anh Quân, Định, Kiện,và các bạn Huy, Hải, Dung, Yến   1. Ngồi đây chợt nhớ, chợt quên chợt thương, chợt ghét, chợt buồn, chợt vui chợt đi, đứng, ngồi chợt huyên thuyên nói, chợt thinh lặng nhìn chợt dang tay rộng, oải mình chợt vươn vai dậy giãy, đau chợt nghe … Đọc tiếp Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Blog tôi, vì duyên cớ là…

Tiếng của người đào sâu tầng mộ địa chôn sống ta giữa vũng máu giận hờn Uyên Nguyên   Thoạt đầu, lần khân, lúng túng với đề nghị, khuyến khích của  Thiện Giao, là mở blog trên trang  Người Việt online. Thật sự thì rất e dè, nếu không muốn nói là “sợ”. Nhưng vì một duyên cớ mang tính quyết định vào phút chót, mà Uyên … Đọc tiếp Blog tôi, vì duyên cớ là…

Uyên Nguyên: Sứ mệnh của gã lính “hề” Charlie Chaplin

Hình minh họa (net) Cảm nhận từ một đoạn phim, đã quên tên 1. Nội dung phim được dàn dựng trong bối cảnh của thời chinh chiến sặc mùi đạn khói, và họ là những người lính được huấn luyện đến đây nhưng không phải để cầm súng mà, để làm hề! Do đó thể loại kịch họ đóng là hài hước. Như vậy họ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Sứ mệnh của gã lính “hề” Charlie Chaplin

Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Một lần tình cờ đọc giai phẩm Văn, số Xuân Ất Dậu, 1985, của nhà văn Mai Thảo làm chủ nhiệm, có một bài thơ ngắn: Người càng ngày càng khôn của càng ngày càng khó con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) Khi đọc, bỗng mấy câu thơ này đã làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Uyên Nguyên: Xem tranh ‘Biển’* của Ann Phong: Có một cõi trú ẩn, ngoài quê hương

trích trang báo Hoa Ðàm, Số 13, ngày 9 tháng Hai, 2014   Đứng trân người để nhìn, bỗng thấy mình hụt hơi, chết đuối giữa tranh. “Biển” của Ann Phong lúc nào cũng trắng sóng, cuồn cuộn đẩy xô người trôi về một cõi xanh, xa, thẳm. Đứng trân người, rất lâu, vì tâm tư luống cuống như đang cố tìm, tìm mãi, mà … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Xem tranh ‘Biển’* của Ann Phong: Có một cõi trú ẩn, ngoài quê hương

Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Nhà văn Phạm Quốc Bảo (Ảnh: Uyên Nguyên) Mặc dù xuất thân là sinh viên đại học Văn Khoa Sài Gòn niên khóa 1963-1964, lấy chứng chỉ chuyên khoa Lịch sử Triết học Đông Phương, song dòng văn và thơ của anh Phạm Quốc Bảo chân phương! Về sau, nét chân phương càng thể hiện rõ rệt qua nhiều tác phẩm mà Anh cho xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo