Tẩy chay cái ác!

 

Orchid Lâm Quỳnh cưng chó như cưng em bé. Anh Chị Phan Huy Ðạt nuôi một chú chó con cũng cưng hết mực, thỉnh thoảng dẫn vào tòa soạn. Chú hiền lành, không sủa bậy, thích chạy quanh như chốn không người, và nhảy cẫng mỗi khi được anh chị em ở đây cho ăn bánh.

Nhưng có một hôm, chú Nguyễn Tuyển nói đùa: “May mà chú mày ở Mỹ, ở Việt Nam là chết với tao rồi!”

Mình ngồi cách một bờ tường cạn, nghe chú nói mà cười trong bụng, trộm nghĩ: “Chưa chắc!”

Vài tháng qua, Việt Nam có ít nhất vài người bị đánh thiệt mạng, chỉ vì trộm chó. Nhưng đó không phải là hành vi xuất phát vì lòng thương xúc vật, mà chỉ để thỏa mãn cơn giận.

Một tháng trước, mình có đọc một bài báo trong nước, nói rằng, “thịt chó của Việt Nam vào danh sách những món ăn kỳ dị thế giới.”  Tuy vậy, mỗi năm có khoảng một triệu chú chó bị đem đi giết, nhằm phục vụ cho khẩu vị con người. Ăn thịt chó, được xem là một nét “văn hóa ẩm thực” nước nhà. Chỉ cần gõ mấy chữ “thịt chó” trên trang web Google, sẽ thấy hàng trăm trang web hiện lên, nói về thịt chó. Chống chế thì ít, chứ bày vẽ thành đủ món khoái khẩu từ thịt chó thì không thể đếm hết. Dẫu cho không ít người ca tụng chó là loài động vật trung thành nhất của con người. Thật khó hiểu, bạn tốt như thế, sao lại thịt nhau?

Một xã hội chó chết, vì người. Và ngược lại, nguy cơ đang và sẽ có nhiều người chết vì chó.

Chú Tuyển nói đúng, nhưng chỉ một phần. Ở Việt Nam loài chó có nguy cơ bị sát hại vì con người rất cao. Ngược lại những trường hợp người chết vì chó thì cũng đang diễn bày ra đó. Nhưng nhiều hay không, thấp hoặc cao tỉ lệ so sánh giữa người và vật không phải là điều đáng nói. Cái lo sợ là “tính người” đã thấp đến cùng tận rồi. Ăn thịt chó là thói quen chưa thay đổi được, nhưng cái thói giết người, dù can tội trộm chó, thì không thể chấp nhận. Và càng không thể chấp nhận là Việt Nam ngày nay hệ thống hành pháp với luật giang hồ chỉ khác nhau tên gọi, còn bản chất, hệt cái thời “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.” 

Nguyễn Vỹ nói “nhà văn An Nam khổ như chó;” Võ Văn Tạo nói “nhà báo Việt Nam khổ như chó,” chẳng qua ý nói dân mình thời nay khổ như nhau, như vậy đó thôi!

Tẩy chay hàng giả, kém, độc hại của Trung Quốc thì đúng rồi, nhưng làm sao tẩy chay những cái ác của chính người mình với nhau, đang hoành hành trên xứ sở mình?

Ngày 9 tháng 9, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

*Featured image: Orchid’s Facebook

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Xã hội

Thẻ:, , ,

2 replies

  1. Không mua, không xài đồ Tàu là hành động tẩy chay. Làm thế nào để tẩy chay cái ác nhỉ?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: