Bay lên những tầng mơ

bay lên tầng thứ 1.
Hành trình xuyên đêm, dài như mấy tiếng đồng hồ đường xe chạy từ Boston, đời sống vơi bớt niềm lẻ loi, khi có tiếng ai thỏ thẻ vào tai: “vì ta cần nhau.”

bay lên tầng thứ 2.
Loanh quanh trong Khu chung cư cao tầng New York, building nào kiến trúc cũng giống nhau. Buổi chiều lắc rắc mưa, hoe vàng ánh điện xõa xuống mặt đường trơn và ướt, nhưng không níu được chân người chậm lại. Chị Hậu háo hức bước vội, Thanh Chung ở đâu? “Bay Qua Giấc Mơ” có kịp nghe nhịp tim giao động chờ phút hạnh ngộ.

Giờ này, mình nghĩ người ở đây chắc buồn như cảnh vật, đón khách sẽ bằng nụ cười hắt hiu. Nhưng không, Thanh Chung rạng rỡ một buổi chiều có bạn.

bay lên tầng thứ 3.
Căn phòng trên tầng cao, sau ô cửa sổ nhỏ, màn trời đã thay đêm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn và phận người phất phơ như những hạt mưa bay bay giờ này chỉ còn nghe tiếng mà không nhìn thấy được nữa. Âm thanh của mưa rạt rào khi chạm vào nhau.

Ðến giờ thì mình đã có sách của Chị – “Bay Qua Giấc Mơ” – đọc, và cảm giác mình là những hạt mưa bay giữa bầu trời ảm đạm, nhưng không một mình. Những hạt mưa chạm tay vào nhau vỡ ra thành triệu hạt bé li ti khác, cứ thế nhân cộng thêm, reo rắc xuống mảnh đất lành để lay động những hạt giống bác ái trổ lên hoa.

Vì, ta cần nhau!

Thanh Chung thảng thốt về cái sự mất, văn chị là văn buồn, cái nỗi buồn bỗng dưng. Nỗi buồn đang có bỗng dưng không, đang phúc bỗng dưng họa, đang đôi bỗng dưng một chập chờn trên tất cả các trang văn, có vẻ như chị đang cố tình nói với mọi người, rằng chị viết ra chỉ là để kể chơi vui, không không đời chị không phải vậy… – Nguyễn Quang Lập

bay lên tầng thứ 4.
Những vạt mưa thấm buốt những chân tường màu nâu đỏ khu chung cư New York, trời ngây ngấy lạnh. Ánh điện phả ra lòng đường dọi lên những khuôn mặt đang ngong ngóng, chờ nhau.

Ngoài kia, mưa vẫn reo chung một tiếng gọi, chào những trái tim nồng nàn.

16 tháng Chín, 2013
UYÊN NGUYÊN 

 

 

LỜI TỰA TRUYỆN NGẮN “BAY QUA GIẤC MƠ CỦA THANH CHUNG: Thanh Chung không phải, hay đúng hơn, chưa phải là nhà văn (cái danh hiệu được mặc nhiên thừa nhận trong một xã hội phụ thuộc quá nhiều vào những quy ước dù rất ước lệ và không ít mơ hồ.) Nhưng chị vẫn viết. Viết như một nhu cầu tự thân, để giải tỏa, để sẻ chia. Truyện của Thanh Chung, có cái do chị“nghĩ ra”- theo thuật ngữ chuyên môn gọi là sáng tác. Nhưng có nhiều truyện chị chỉ như người thư kí bất đắc dĩ, ghi lại một cách trung thực những điều mắt thấy tai nghe. Và chính những truyện này đã làm nên cái riêng, cái bản sắc và tạo được sự cuốn hút rất lạ trong truyện của chị.

Truyện của Thanh Chung đề cập khá đa dạng và phong phú tới nhiều khía cạnh của cuộc sống và bằng nhiều thủ pháp khác nhau.  Dù có tên cụ thể hay không có tên, có cảm giác trong truyện ngắn của Thanh Chung luôn lởn vởn , như một ám ảnh về sự tồn tại một “ Người đàn bà ” vừa nhân hậu, dịu dàng, đầy vị tha lại vừa khe khắt; vừa trí lự, sâu sắc lại vừa thiếu tự tin, mong manh và yếu đuối cùng những khát khao đến tội nghiệp. Và người đàn bà ấy đã hiện diện trong vai một người dẫn đường, xuyên suốt hành trình dài dặc của không chỉ một mà nhiều số phận những nhân vật là đàn bà khác.

Trong văn chương, nhiều tác giả thường lấy chính con người mình, những trải nghiệm của cuộc đời mình để viết. Có thể Thanh Chung cũng đang như vậy. Trong truyện của Thanh Chung xuất hiện rất nhiều những tên đất, tên miền cụ thể, những nơi chị đã sống hoặc đã từng qua. Đặc biệt có một số truyện (hay gọi theo cách của Thanh Chung: Coi như là truyện ngắn) được viết theo lối một bức thư. Nó làm cho người ta quên đi cái chất “ sáng tác” và cứ ngỡ như đang được đọc một bức thư thật, một tâm sự gan ruột của bạn bè. Trong vai một người đàn bà bị chồng phụ tình, chị viết lá thư gửi người thứ ba. Nó thật sự là một bức thư, nhưng lại khác tất cả những bức thư thường thấy của những người trong cảnh ngộ tương tự, không có giận hờn trách móc, không đay nghiến, không phẫn uất hay mỉa mai, cay độc: Nó tỉnh queo, nó như tiếng chảy của dòng sông băng, chậm, buốt mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, mềm mại, thậm chí lấp lánh đâu đó… một nét cười. Tiếng cười chỉ vang lên nhẹ nhẹ như tiếng va của những mảnh băng vỡ nhưng đôi khi nghe nhói quặn hơn một tiếng gào thét vì đau đớn.  Có phải chị cũng đã và đang phải chịu đựng một nỗi đau nào đó!? Đau, rất đau… mà không thể chữa chạy, không thể quên.?!

Có một câu phương ngôn rằng: Muốn tránh một nỗi sợ thì cách tốt nhất là đối đầu với nó. Và “Thanh Chung – Người đàn bà ấy” đang làm vậy. Chị khơi nỗi đau của mình ra, mổ xẻ nó, dùng con dao bằng cật nứa cứa thêm nhiều nhát cắt vào và phơi nó ra dưới ánh sáng mặt trời. Nỗi đau khi đạt đến cực điểm thì hình như người ta lại không cảm thấy đau nữa. Không còn sự thảng thốt về Mất – Còn. Chỉ còn lại sự tê điến. Và trong nỗi tê điến đến trong suốt của băng đá, chị bình thản ngồi nhìn vết thương của mình và tìm cách biến nó thành “chuyện của người khác”. Nhiều truyện của Thanh Chung, (Thư gửi ENA, Bay qua giấc mơ; Viết cho người đến sau…) đem lại cho người đọc cảm giác đó.

Nhưng cũng có thể, Thanh Chung chả đau gì cả, chả mất mát hay phải chịu một nỗi bất hạnh nào cả. Cảm giác rằng Thanh Chung đang “tự truyện” chỉ là cảm giác ảo. Bởi… thực ra thì đó chỉ là cái tài, cái duyên riêng của chị!? Vậy thì chính cái sự viết “Giả mà như thật, thật lại như đùa” này đã tạo cho Thanh Chung có được một khối lượng sẻ chia và đồng cảm rất lớn từ độc giả….

Nhưng truyện của Thanh Chung không chỉ nói về nỗi đau. Nhiều truyện của chị ( Lá ngiêng; Tình thư; Giấc mơ ngàng tiên cá; Cây ước nguỵên trong vườn tượng…) đẹp – đẹp và trong suốt như cổ tích. Hầu như không bắt gặp ở bất kì truyện nào của Thanh Chung thái độ bị lụy, bế tắc. Bằng sự từng trải và tấm lòng nhân hậu, Thanh Chung cảm thông với mỗi số phận con người, ý thức được giá trị đích thực của cuộc sống: Vượt lên khỏi nỗi đau, nâng niu, gìn giữ niềm hạnh phúc dù rất nhỏ nhoi, là thái độ trân trọng con người, trân trọng cái đẹp trong cuộc sống.

Chúng ta đang có trong tay một cuốn sách. Điều đó có nghĩa là ta đang nắm tay một người bạn. Vậy thì nào, hãy cùng nắm tay Thanh Chung. Để đến đâu? Để “BAY – QUA – GIẤC – MƠ” đến với MỘT- CÕI- NGƯỜI. –  Sài Gòn, tháng 3 năm 2012 – Nhà văn Kao Sơn

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả, tác phẩm, Thân hữu

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: