Cách gì thì dân cũng khốn đốn!

Featured image: by  Ðình Nguyên

 

Ghi chép báo chí:

Khoảng hai tháng trước, Kao Nguyên có gởi cho một bài phóng sự về đời sống của dân mình ở Biển Hồ, Campuchia. Ðọc qua vẫn biết là như vậy, vì lâu nay đã có rất nhiều người kể, hầu hết tả chung chung cảnh màn trời, chiếu nổi lênh đênh, lam lũ của người dân Việt Nam sinh sống nơi vùng sông nước đó. Ðặc biệt là trẻ con, chịu thất học.

Vài hôm trước, mình đọc được một bài viết khác của tác giả Tuấn Khanh, nhưng tầm nhìn rộng ra toàn cảnh xã hội và biến động chính trị trên đất nước này, thấp thoáng có bàn tay quan thầy Bắc Kinh, rồi quan ngại cho số phận của người Việt Nam đang sinh sống trên xứ sở “hữu nghị anh em,” một lần nữa lại trở nên hiểm nghèo.

1080548_10151665355553181_1460128550_n

Cửa khẩu Lệ Thanh, đường biên giơi trọng yếu Việt – Miên

ok-Tuan-KhanhTUẤN KHANH, PHẬN NGƯỜI VIỆT Ở CAMPUCHIA:
Bà Hằng về từ Nam Vang, nói rằng bà lo cho con gái của mình vì chưa bao giờ thấy không khí chống người Việt lại nhiều như vậy ở Campuchia. Con gái của bà lấy chồng là người Campuchia, sinh con ở đó, dù vậy, con của bà vẫn bị coi là một người Việt Nam đáng ghét, ít nhất là trong lúc này.

Việt Nam là Việt Nam “dùn”

Tâm trạng của bà Hằng không khác gì nhiều người Việt khác. Tình hình là sau cuộc biểu tình ngày 7-9 vừa rồi do đảng Đảng cứu quốc Campuchia (CNRP) để phản đối chiến thắng của Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) của thủ tướng Hun Sen, nhiều đảng khác cũng cùng tham gia, đẩy tinh thần chủ nghĩa dân tộc cực đoan của người dân nước này lên cao. Người Việt bị ghét bỏ, vì bị “lây” chuyện nội các của Hun Sen bị coi là tay sai của Việt Nam trong nhiều năm qua.

Sự trở lại của thủ lãnh Sam Rainsy trong lần này, khiến người Việt ở Campuchia lo ngại nhiều hơn. Vốn là người ghét Việt Nam và từng tuyên bố rằng một ngày nào đó khi có quyền trong tay, ông ta sẽ cho tiến quân sang Việt Nam giành lại đất đai cho tổ tiên, phần lớn người ủng hộ đảng CNRP của ông cũng bày tỏ chuyện “ghét” người Việt không kém.

Bà Hằng kể rằng không khí ở Nam Vang giờ căng thẳng lắm. Chính chồng của con gái bà cũng dặn là sau 7g tối phải lên lầu, đừng ra đường nếu không khó tránh rắc rối. Người của đảng Đèn Cầy, biểu tượng của đảng ông Sam Rainsy, theo cách nói của người Việt ở Campuchia và ven biên giới, rất hung hăng. Buổi tối, rất dễ bắt gặp họ đi thành nhóm, thấy người Việt, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ, cũng điều gọi là Việt Nam “dùn”.

“Dùn” là gì vậy? khi được hỏi, bà Hằng nói rằng là tiếng miệt thị rất nặng nề của người Campuchia, tương tự như “đồ chó Việt Nam” vậy. Dĩ nhiên là hầu hết người Việt đều nhịn, vì chỉ cần một phản ứng nhỏ, là có thể xảy ra ấu đả, hoặc mất mạng như chơi mà cảnh sát Miên thì chỉ tới nhìn, cười, cho có lệ mà thôi.

Nhưng nhịn cũng có lẽ không yên. Ông Bảy, một người giao hàng tạp hóa qua biên giới cho các chủ quán người Miên, kể rằng đi đâu cũng thấy người của đảng Đèn Cầy. Chả trách sao mà cuộc biểu tình vừa rồi, hãng tin AFP nói rằng có khoảng 10.000 đã xuống đường chống ông Hun Sen.

Dĩ nhiên, đây là thách thức chính trị lớn nhất mà thủ tướng Campuchia phải đối mặt trong hai thập kỷ qua, và cũng là thách thức lớn nhất của người Việt sinh sống ở Campuchia lẫn ven biên giới, kể từ chuộc chiến Việt – Miên năm 1977-1979.

Bạn đã không còn thân

“Khó khăn chắc sẽ tới, vì khi Hun Sen còn chơi thân với Việt Nam, người Việt còn được yên, giờ thì khác rồi”, ông Bảy nói. Dù chỉ là một người buôn bán nhỏ, sự lo lắng của ông cũng không khác gì của các công ty, nhà đầu tư Việt Nam ở Campuchia. Báo cáo kinh tế gửi về của Bộ thương mại Việt Nam tới tấp là những tin xấu. Từ cuối năm ngoái đến nay, các siêu thị và chợ của người Việt đầu tư bị tẩy chay, ế ẩm đến mức phải đóng cửa. Thậm chí những siêu thị lớn của người Việt nằm trên đại lộ Monivong, là nơi buôn bán sầm uất nhất, vẫn sống dở chết dở. Nhiều người đã rút đi, tháo chạy.

Một thương gia giấu tên về từ Nam Vang, nói rằng người của các đảng, không riêng gì đảng Đèn Cầy, cũng rì rầm vào tai nhau, bảo tẩy chay hàng của bọn Việt Nam “dùn”, chỉ nên mua hàng Thái và hàng Trung Quốc mà thôi. “Việt Nam mất quyền lực chính trị và kinh tế ở Campuhica thấy rõ”, thương gia này kể lại. Thậm chí, ông này còn nghe được một nguồn tin rằng, sớm muộn gì, chợ của người Việt sẽ bị liệng lựu đạn. “Chạy trước, giữ mạng còn hơn”, ông ta nói.

Quả có cái gì đó bất ổn, kể từ khi Bắc Kinh muốn dùng Lào và Campuchia để siết chặt Việt Nam. Các bản tin về nguồn viện trợ, đầu tư của Trung Quốc vào Vạn Tượng và Nam Vang càng nhiều, thì sự lạnh nhạt của 2 nước này với Việt Nam càng rõ. Thậm chí, mới đây, Nam Vang, với tư cách là người chủ trì, đã tạt gáo nước lạnh vào mặt Hà Nội khi từ chối đề cập đến vấn đề Biển Đông trên bàn nghị sự của Hội nghị Asean, vào tháng 8 năm nay. Thậm chí, Hun Sen cũng rất khéo dùng ông Sam Rainsy như một công cụ để bày tỏ thái độ chính trị, khi ông này đòi đất và cáo buộc Việt nam xâm lược đất đai của người Khmer.

Không có gì, và luôn không có gì

Nhưng với Hà Nội, cách luôn kiểm soát thông tin chặt chẽ khiến mọi thứ luôn được gọi là “không có gì đáng ngại”. Không phải là vô cớ mà cả hai nhân vật quan trọng của Việt Nam là ông Nguyễn Phú Trọng và Lê Khả Phiêu điều liên tục đi thị sát tình hình an ninh Tây Nguyên trong mấy tháng qua. Thậm chí ông Trần Văn Thông, Tham tán phụ trách chính trị, đối ngoại của Đại sứ quán Việt Nam tại Phnom Penh cũng phải lên tiếng trấn an và tình hình người Việt ở Campuchia không đáng lo. Nhưng cũng lạ, không đáng lo, thì lên tiếng để làm gì?

Không lo, nhưng động thái đề phòng của Việt nam có thể thấy rõ. Ví dụ, cửa khẩu Lệ Thanh, nơi trọng yếu nằm kề tỉnh Gia Lai với Campuchia, đã được thiết kế lại với đường phi quân sự dài khoảng một cây số, như một cách trấn thủ, không thân thiết như tình “hữu nghị” xưa nữa. Các điểm mua bán đường biên giới như chợ Gò ở An Giang trở nên dày đặc công an chìm của cả hai nước.

Nhưng dù thông tin thế nào, cảm nhận của dân chúng lại rất hiện thực và dễ thấy. Những câu nói, suy nghĩ lo ngại, kể cả những dòng người đang sinh sống, buôn bán… đang chảy ngược về Việt Nam dự báo những điều không lành. Số phận người Việt ở Campuchia sau nạn “cáp duồn” (chặt đầu) có lại long đong một lần nữa không, thật là khó đoán.

Tình cảnh này, do những nguyên nhân xa và gần, có thể tìm hiểu sâu hơn chút nữa trong bài phân tích tỷ mỹ của tác giả Trần Trung Ðạo.

Nói chung, như vậy là dân mình ở Campuchia hay ở Việt Nam đều đối diện với nhiều nguy cơ. Tờ báo Dân Trí sáng nay vừa đăng một bản tin mà khi đọc xong, không sợ mới là lạ: “Lâm trường “đầu độc” gần 6.000 dân bằng thuốc diệt cỏ!”

Mà sợ, vì cái Tâm Người độc địa, chứ Ðất Mẹ có độc bao giờ!

Song, lại có một nỗi sợ khác đang hình thành. Khi chính quyền không cướp được Ðất từ tay dân, sẽ bày mưu giết cả Ðất!

Cách gì, thì dân cũng khốn đốn!

15 tháng Chín, 2013
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Xã hội

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: