Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút

1.
Người ta không tin, người ta biết trước, nhưng đồng thời người ta cũng cần phải thốt ra một lời gì đó, cho đỡ ức!

2.
Nhiều năm trước, mình có một người bạn, anh ta chỉ hơn mình chừng bốn tuổi. Sinh quán ở Trung Ðông, từng du học và tốt nghiệp đại học ở Pháp, rồi sau định cư, lập nghiệp ở Hoa Kỳ.

Ðúng hơn, anh ta là chủ của mình, khi mình còn phụ trách điều hành phòng thiết kế trong công xưởng in vải của anh ở Garden Grove, California.

Thuở đó, văn phòng của anh là căn cuối cùng của tầng hai, cùng một dãy với mình. Nên mỗi khi muốn vào đó, anh phải đi ngang cửa sổ văn phòng của mình trước. Vì vậy anh luôn thấy mình ngồi dính chặt nơi bàn làm việc. Cho đến một hôm anh gọi mình sang, trách cứ:
“Mình mướn cậu vào đây làm việc, không phải lúc nào cũng thấy cậu ngồi dí mắt vào computer. Một trong những việc quan trọng, cậu cần thường xuyên sang trò chuyện với mình, nói cho mình biết chúng ta cần phải làm gì hay hơn, mới hơn.”

Chưa hết, một lần trong buổi họp với những “manager” và “supervisor” của công ty trên dưới mười hai người, anh bất giác đập mạnh tay xuống bàn, nói:
“Tôi mời quý vị vào đây họp, đâu phải tôi nói điều gì thì quý vị cũng “ok!” Tôi cần nghe quý vị ‘defense,’ (nguyên văn) thậm chí nói tôi ‘sai.’ Chúng ta thật sự có ‘vấn đề,’ bởi không thể tin có sự hoàn hảo đến như vậy!!!”

Tất nhiên đây không phải là chuẩn mực cho nhân cách lãnh đạo. Nhưng nó khiến chúng ta suy nghĩ, rồi soi chiếu vào thực trạng của đất nước hiện nay. Ðể thấy tỷ lệ đồng thuận “sửa đổi” hiến pháp, mà sửa ở đây là “củng cố” cho nó vững chắc hơn. Xét bề mặt có vẻ khiến chúng ta cảm thấy ức ách, nhưng nói theo tinh thần của Nguyễn Hưng Quốc, nó đang thách thức không chỉ giới trí thức Việt Nam, mà hết thẩy nhân dân.

Cái nút vừa bấm, có đủ làm nhiệm vụ kích hoạt nhân dân hành động chưa?

3.
Làm sao có thể tin cái hệ thống nút bấm thật được chế tạo bởi một tập đoàn giả hiệu. 99.6% càng tạo thêm tỷ lệ nghịch niềm tin của người dân trong nước.

Người ta bỏ đảng bằng cách nại cớ vắng họp thường xuyên, nên người ta xóa bỏ hiến pháp đâu cần đợi đại biểu quốc hội nhấn nút “yes/no.” Người ta ức vì hy vọng có một quốc hội sáng suốt. Nhưng tỷ lệ 99.6% là một minh chứng bi-hài-kịch!

Và tỷ lệ 99.6% thành viên quốc hội “gật” biết đâu chẳng giúp cho mình thấy rõ đó là dấu hiệu “giẫy chết” của một nhóm người thiểu số trong tổng số 90 triệu đồng bào Việt Nam, vẫn cố bám víu vào một cái nút bấm, nhưng kỳ thật chỉ là hành vi nhấn nút “tự sát tập thể” của một chính quyền chỉ còn trông đợi vào bạo lực hiến pháp để cai trị đất nước và nhân dân.

Ngày 29 tháng 11, 2013
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Xã hội

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: