Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Theo Xuân em mùa hoa khai hội anh bước lên thềm chùa ngây ngất hương trầm xông khắp, anh nhìn Phật Phật cũng lẳng lặng nhìn, thương chúng sanh buồn vui theo tám ngọn gió lớn. Anh cũng trèo leo ngọn gió bay vèo bay suốt bay vào cõi ngợm chợt thấy mình là gió reo vui! Ngày 1 tháng Hai, 2014 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Ký ức tuổi thơ gắn liền với ngôi chùa đầu núi, có “ông” Phật trắng và cao. Ngày đó bằng cách nào mà sau này mình không thiết hỏi, vì biết bố cũng không muốn nhắc lại làm gì. Nhưng loáng thoáng mình nghe ai đó trong gia đình kể lại, bố vượt tường trốn trại, nhờ người bà con nhắn về nhà. Mẹ tức … Đọc tiếp Cầu cho mười phương hết oan khiên!