Nhân gian vẫn ở trên đầu

Nó trườn lên, băng qua những tảng đá, tưởng mình đã chinh phục được đỉnh Everest. Nó mở to hai mắt, bốn phía mây mù nên không thấy nhân gian ở trên đầu. Những ngọn núi làm nó cao hơn, nhưng lại không biết mình nhỏ đi…

Buổi chiều ngồi nhìn những con thằn lằn đất rượt đuổi nhau băng qua những tảng đá lớn, cho đến khi trèo lên được đỉnh cao nhất, rướn cổ kiêu hãnh, cũng là lúc con diều hâu vờn trên không dễ dàng nhìn ra.

Có tiếng móng vuốt cà trên mặt đá nhám và tiếng đập cánh xa dần.

Một con thằn lằn đất khác lại bò lên, như không có chuyện gì xảy ra… Sự chết đối với nó mang một ý nghĩa mà khi nhìn đồng loại bị sát hại không mảy may rung động, bởi nó xem đó là truyền thống anh hùng. Loài thằn lằn đất phải mất rất nhiều xương máu để tìm thấy vinh quang. Ngay cả sự vinh quang chưa hề đem lại thắng lợi nào, ngoài cảm giác nó trèo lên được vị trí cao nhất.

Nó không tin nhân gian vẫn ở trên đầu.

Ngày 9 tháng Tư, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Độc thoại

Thẻ:

1 reply

  1. Hay/Like,
    Bài viết ngắn-gọn-xúc tích mà thâm trầm ý nhị.
    Con người to xác hơn con thằn lằn cắc kè nhiều lần hơn, nhưng cũng không ngoại lệ, bởi những yêu cầu sinh lý ăn ngủ nghỉ, và vì chân vẫn còn dính đất nên tầm nhìn vẫn còn hữu hạn như con cắc kè nhỏ bé, song cứ ngở tưởng mình…vĩ đại như…già Hồ quỷ quyệt và bọn tay sai.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: