Loạn mà biết loạn, tất được an…

1.
Thời loạn. Một hôm Sư đang cuốc đất, trồng khoai. Chú tiểu hớt hãi chạy tới:
– Bạch sư phụ, chùa có loạn!

Sư mỉm cười:
– Chùa loạn hay mấy thầy loạn?

Chú tiểu gải đầu…

2.
Giữa trưa đứng nắng, Sư lui về liêu phòng, đệ tử có hơn trăm vị đứng sẵn ở cửa, cung kính:
– Bạch sư phụ, nay Nước đang có loạn, khó tránh cảnh Nước mất nhà tan, chùa tất sẽ tiêu vong.

Sư nói:
– Nước mất vì dân loạn, muốn dân không loạn, trước hết các thầy không loạn.

– Nhưng dân loạn vì triều đình yếm nhược. Sư sãi chúng con biết phải làm sao?

Sư trầm giọng:
– Triều đình yếm nhược thì triều đình suy tàn. Dân loạn mà biết loạn thì Nước mấy ngàn năm trước không mất, sau cũng chẳng mất.

Nói rồi, chúng đệ tử lui ra. Bấy giờ chỉ còn lại Sư với chú tiểu. Sư thở dài.

Ngày 20 tháng Sáu, 2014
UYÊN NGUYÊN



Chuyên mục:Văn Chương, Độc thoại

Thẻ:

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

%d người thích bài này: