Cám ơn nhạc dìu tôi trôi giạt về…

1. Một hộp thư lạ ghi tên người gởi cũng lạ, chứa đựng mấy đĩa nhạc của nàng ca sĩ và chàng nhạc sĩ thoáng nghe tên, còn rất lạ (với mình)… “Nguyên Hà – ÐỊA ÐÀNG 2 – 11 new song by Quoc Bao.” Em đã về ở nơi giấc mơ, áo quên cài… Môi uống chén cho vừa say Em đã nằm trọn … Đọc tiếp Cám ơn nhạc dìu tôi trôi giạt về…

Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Di ảnh các vị sáng lập viên Cty, nhật báo Người Việt, Hiệp Kỵ 2014   Hư hỏng một thời gian, một hôm anh Phan Huy Ðạt gọi về. Anh nói: “Thôi đừng lông bông nữa, về đây đi. Ở đây có nhiều việc cho Triết làm.” Tôi về! “Ý của ông Thu đây mà, xui khiến của ông Thu đây mà.” Tôi nghĩ vậy, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Nhiều người nghĩ tôi mê viết, nên thích blog. Thật ra mê viết là một việc. Thích blog là một việc khác. Thật ra tôi thích đọc. Ðọc của người khác đã thích. Ðọc được những điều mình viết càng thích hơn. Ở đó mình hiểu mình thêm. Hiểu được mình cũng là cách tập hiểu người. Rút cuộc lại, viết blog là tày mày tẩn mẩn đi tìm … Đọc tiếp Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Viết và, lách…

1. Dùng “chữ đệm,” hay nói cho luôn là, “chửi thề.” 2. – “Dạo này anh hay nói chữ đệm…” Gần đây, Xuân hay “rầy” tôi chuyện này. Và mỗi lúc “rầy” nhiều hơn. Thoạt đầu tôi chẳng để ý, nhưng đến một lúc, tự mình phát giác ra. Chết thật! Một trong những người đầu tiên khuyên tôi viết là anh Ngô Mạnh Thu, … Đọc tiếp Viết và, lách…

Tư lương lãnh đạo

Tôi nhớ Cựu đại sứ Bùi Diễm nói, “Hoa Kỳ là một quốc gia nhân đạo, nhưng đồng thời đặt quyền lợi quốc gia của mình lên trên hết.” Quanh chuyện lùm xùm về món quà của bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị tặng thượng nghị sĩ John McCain, tôi không nhìn vào ông Nghị như một nhân vật cần thiết nói đến. Hiếm, … Đọc tiếp Tư lương lãnh đạo