Cám ơn nhạc dìu tôi trôi giạt về…

1.
Một hộp thư lạ ghi tên người gởi cũng lạ, chứa đựng mấy đĩa nhạc của nàng ca sĩ và chàng nhạc sĩ thoáng nghe tên, còn rất lạ (với mình)…

“Nguyên Hà – ÐỊA ÐÀNG 2 – 11 new song by Quoc Bao.”

Em đã về ở nơi giấc mơ,
áo quên cài…
Môi uống chén cho vừa say
Em đã nằm trọn trong sách kinh trôi giạt.
Ở cuối nơi một bến hồng trong vắt
ở giữa câu thơ anh vừa gieo xong…
Quốc Bảo, Nơi một bến Hồng, CD Ðịa Ðàng 2 

2.
Buổi sáng lái xe đi làm, bỗng dưng trông cho con đường dài thêm, để được nghe hết CD mới của hai bạn. Tiếng hát Nguyên Hà quả như điều Quốc Bảo nói, như “những đóa hoa mỏng mảnh an nhiên nở giữa trùng trùng đổ nát, gãy vỡ của thời đại mà chúng ta đang cố sống…”

Ðiều này cũng thật dễ hiểu, vì trong dòng nhạc Quốc Bảo, tự nó đã chuyên chở những cay đắng ưu phiền, người hát tất nhiên cũng mang niềm lịch nghiệm…

“thiết tưởng, nếu vắng đi tiếng hát đó, tôi đã không vượt qua nổi chặng đường cay đắng để trở về với niềm vui…”

Quốc Bảo đã nói thay cho rất nhiều người trong chúng ta rồi vậy. Anh nói bằng Nhạc, Nhạc từ lẽ sống. Và Nguyên Hà hôm nay đang chuyên chỡ lẽ sống đẹp bay vào muôn phương…

Cám ơn tiếng hát Nguyên Hà và dòng nhạc Quốc Bảo, nhất là cám ơn chị Trang Nguyễn luôn nhớ đứa em xa nhà.

Cuối cùng, cám ơn người chuyển hộp thư, Nhat Nguyen…

Ngày 28 tháng 8, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Tác giả, tác phẩm, Thân hữu

Thẻ:, ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: