Ðèn Cù, một quyển sách gây ồn ào…

Có ai ở bên nhà, thưa giùm với bác Nguyễn Văn Cường, giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, tôi cám ơn bác! Nhờ buổi triển lãm “Cải cách ruộng đất,” gần 70 năm trước Ðảng xui khiến dân đấu tố nhau khốc liệt, thì nay Ðảng đấu tố Ðảng.

Triển lãm “Cải Cách Ruộng Ðất,” trong tình hình này là cực kỳ “phản động.” Bởi bày cuộc triển lãm chẳng khác nào Ðảng “lạy ông con ở bụi này.”

… Cái sai của cải cách ruộng đất không phải là phần đã sửa mà là cái gốc của nó: Đảng đã tự trao cho mình quyền có thể tước đoạt tính mạng và tài sản của người dân một cách man rợ. Triển lãm có đưa những nụ cười của những nông dân được chia “quả thực” nhưng Triển lãm đã không cho biết niềm vui không đạo lý đó của những bần cố nông cũng ngắn chẳng tày gang. Từ 1958, đặc biệt là sau khi Hồ Chí Minh (người dưới sức ép của Mao & Staline đã đưa cải cách ruộng đất vào áp dụng với nhân dân ta) dự hội nghị 81 đảng cộng sản và phong trào công nhân quốc tế tại Mascova trở về, nhất trí coi việc áp dụng mô hình Xô Viết (vào VN) là “một vấn đề mang tính bắt buộc”, ruộng đất của gần như toàn bộ nông dân miền Bắc lại bị đưa vào hợp tác xã. – Facebook Huy Ðức

70 năm chứ ít ỏi gì, phàm người ta dễ quên đi niềm đau đớn vì thời gian quá đủ cho tất cả mọi thứ cần được vượt qua để sống tiếp vì đời con, đời sau. Người ta ráng quên đi nhờ vào một lẽ khác nữa, nếu vết thương được mổ ra để chữa lành chứ không phải để ngoáy ngoác thêm sâu.

Qua cuộc triển lãm “một nửa sự thật” về “Cải Cách Ruộng Ðất,” trước tòa án nhân dân Ðảng phạm thêm một trọng tội nữa, tội cố tình xóa chứng tích tội ác trong quá khứ.

Dân có hiền, muốn quên cũng khó lòng!

Thứ nữa, cám ơn bác giúp cho, người đến xem triển lãm bao nhiêu trở về sẽ tìm và đọc lại, đọc kỹ “Ðèn Cù” gấp bội.

Người ta tìm đọc “Ðèn Cù” không phải vì đó là tác phẩm của một nhân vật lừng lẫy Nobel. Nhưng trong lịch sử từng có rất nhiều tác giả/tác phẩm được vinh danh và yêu chuộng, một phần, vì tác phẩm của họ thai nghén và ra đời trong hoàn cảnh khắc nghiệt của một đất nước dân tộc, để nói thay cho hàng triệu người nỗi thống khổ và niềm khao khát Tự Do, Dân Chủ, Hòa Bình của dân tộc mình.

Trí thức Việt nam muốn viết trong hoàn cảnh đất nước hiện nay, trước hết, đòi hỏi lòng can đảm. Phải can đảm trước bạo quyền. Nhưng trên hết là can đảm với chính mình.

Tôi tin, những năm gần đây, hai tác phẩm “Bên Thắng Cuộc” và “Ðèn Cù” trở thành một hiện tượng ồn ào trong giới cầm bút, như cách nói của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc:

Lâu lắm rồi, giới cầm bút Việt Nam hầu như hoàn toàn bất lực trong việc gây ồn. Hầu hết sách báo được xuất bản ở trong nước cũng như ở hải ngoại, đặc biệt ở hải ngoại, đều rơi vào im lặng. Không phải chỉ là chuyện hay hay dở. Mà chủ yếu ở tâm lý quần chúng: dửng dưng. Cuốn Bên Thắng Cuộc, ngược lại, ngay từ lúc mới ra mắt ở hải ngoại, là đã gây ồn ào ngay. Kẻ bênh người chống, bên nào cũng xôn xao và lên tiếng ỏm tỏi trên mọi diễn đàn, từ trên giấy đến trên mạng. Những tiếng ồn ấy khiến cả những người chưa đọc cuốn sách, hoặc có khi, không có ý định đọc cuốn sách, cũng quan tâm… – Bên Thắng Cuộc: Một cuốn sách hay (1)

Ðể được như vậy, trước hết cả hai tác giả Huy Ðức Trần Ðĩnh, hiện sống ngay trong nước, phải hết sức can đảm với chính mình.

*

Ðối với đồng bào ngoài Bắc, gần 70 năm sau phong trào “Cải Cách Ruộng Ðất” và, 40 năm đối với đồng bào trong Nam, Ðảng CSVN vẫn không đủ can đảm nhận tội.

Tội làm sao tiêu!?

Ngày 9 tháng Chín, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Tác giả, tác phẩm, Xã hội

Thẻ:, ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: