Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Ghi lại chút tình thâm Mươi mười năm trước, mình sống ở Gardena, thỉnh thoảng Anh Ngô Mạnh Thu từ Santa Ana “đột kích” lên thăm, chả thèm báo trước. Anh thường đứng ở đầu ngõ, gọi điện thoại để mình chạy ra, trao cho hộp bánh, hộp kẹo, có khi là một quyển sách, rồi về. Thuở ấy cầm những món quà nhỏ của … Đọc tiếp Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Sách luật “Công Lý”: Bi kịch, cười sao nỗi!?

Đến lúc này thì việc có vẻ sáng tỏ. Người ta truy ra nguồn gốc của tấm hình diễn viên hài kịch Công Lý được mang in trên bìa sách luật. Đầu tiên đây chỉ là sản phẩm chế tác photoshop của một thanh niên 23 tuổi ở Hà Nội, tạm viết tắt tên là NVL, đăng trên trang Vietdesigner.net cách đây hai năm. Nhưng theo NVL … Đọc tiếp Sách luật “Công Lý”: Bi kịch, cười sao nỗi!?

“Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm”

1. Email thứ hai của bác Ðỗ Quý Toàn, tức nhà bình luận Ngô Nhân Dụng gởi cho tôi chiều hôm qua, báo tin Sư Ông đã hồi tỉnh. Cuối thư, bác còn dặn “Xin dè dặt không loan báo tin nào cả.” Chắc ít ai biết nhà thơ Ðỗ Quý Toàn, tức nhà bình luận Ngô Nhân Dụng còn có một bút hiệu khác … Đọc tiếp “Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm”

Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Sài Gòn Không Có Ðất, tác phẩm của nhà văn Nguyệt Lâm Sống xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ. Bìa: Uyên Nguyên   1. Tôi đọc tác phẩm của Chị kỹ hơn, sau khi có được ấn bản chính thức mang từ nhà in về: SÀI GÒN KHÔNG CÓ ÐẤT. Má đau đớn, quằn quại, tay chân má lạnh như người chết, Mỵ đưa … Đọc tiếp Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Tiễn bạn về Quê…

Chở bạn ra phi trường, trên xe, mượn những câu chuyện thời sự kể cho qua hết con đường ngắn nhưng dài thượt nỗi buồn. Tiễn bạn về! Mấy mươi năm, tôi vẫn mang tâm trạng hiu quạnh mỗi khi có bạn sang thăm, rồi trở lại Việt Nam. Lòng tự hỏi, bạn về có vui không? Và tôi ở lại, có vui!? Tiễn bạn … Đọc tiếp Tiễn bạn về Quê…

Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

1. Hồi ở trại Sungei Pesi, Malaysia, sau giờ giới nghiêm, các lán trại của thuyền nhân tỵ nạn buộc phải tắt hết đèn, nên tôi hay trốn lên chùa Bồ Đề Lan Nhã Tự, nằm dưới bàn vong, đọc sách. Hồi đó không biết sợ, bởi quan niệm từ khi còn nhỏ Ngoại dạy, “ma chính là mình.” Bàn vong trong chùa là nơi … Đọc tiếp Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống